Chương 12: Từ 6h đến 8h trong phần thiên từ 666.

Tuy rằng Kha Nghĩa nói giá 500 khiến Chúc Dư không thể không động lòng trong chớp mắt... 500 đó nha! Đủ để bán mười cân hoàng cầm! Nhưng cuối cùng, Chúc Dư vẫn chỉ quyết định bán 50.

"Thu quá nhiều, tôi sợ cầm phỏng tay." Chúc Dư bĩu môi, lời nói kiên quyết mà trong lòng vẫn tiếc nuối.

Cậu lại lần nữa bẻ ra rễ hoàng cầm mới đào lên, kiểm tra một chút rồi gật đầu: "Cái này được rồi, chúng ta về thôi."

Cậu đặt rễ hoàng cầm lên đống củi, chuẩn bị cùng ôm cả hai trở về. Nhưng hoàng cầm ngắn hơn củi, cứ bị lăn xuống, Chúc Dư đành phải buông củi để chỉnh lại lần nữa.

Kha Nghĩa đặt bó sài xuống, tới giúp đỡ, cậu nhặt lên củ hoàng cầm Chúc Dư đào đầu tiên, nhìn nhìn rồi nói: "Không phải cậu nói cái này không dùng được sao? Vậy thì vứt đi, dù gì chúng ta cũng đủ củi lửa rồi, thiếu một cây này cũng chẳng sao."

"Ai ai ai, đừng vứt!" Chúc Dư vội ngăn lại: "Cái này chẳng qua là không đúng bệnh, chứ không phải vô dụng."

"A?" Kha Nghĩa nhìn rễ hoàng cầm trong tay, cau mày nói: "Cái này bị sâu đục rỗng cả rồi, còn dùng được gì?"

Chúc Dư nhận lại rễ hoàng cầm từ tay hắn, giải thích: "Cái này không phải bị sâu, mà là hoàng cầm già, phần rễ già bị khô và rỗng, gọi là khô cầm, chủ trị phổi nhiệt, ho khan có đờm vàng."

Cậu lại cầm củ rễ thứ hai vừa đào, nói tiếp: "Còn cái này, rễ đầy đặn chắc chắn, là cây còn non, gọi là tử cầm, chủ trị thấp nhiệt, tiêu chảy, đau bụng."

"Hiện giờ tình trạng của Lục Vĩ Hàng thì dùng tử cầm là tốt nhất, còn khô cầm không phải không dùng được, mà chỉ là không đúng bệnh."

"Nếu không đúng bệnh, tức là giờ chưa dùng tới, vậy cậu giữ lại làm gì?" Kha Nghĩa nghi hoặc nhìn Chúc Dư, rồi như chợt hiểu ra, kinh ngạc nói: "Cậu đừng nói là muốn mang theo nó trên đường đấy nhé?"

Chúc Dư ngượng ngùng gãi gãi mặt: "A... Tôi ngày thường vẫn dùng tới mấy loại dược này, mà cũng đã đào ra rồi, bỏ ở đây thì tiếc quá. Với lại, nhét trong túi cũng không nặng."

"Đống dược này..." Kha Nghĩa vốn định nói nhìn thì bình thường, chẳng đáng bao nhiêu, nhưng nhìn thấy vẻ mặt ngượng ngùng kia của Chúc Dư, bỗng nhớ lại lúc mới gặp, cậu từng nói mình sống ở thôn nhỏ dưới chân núi, lập tức ngừng lời, ho nhẹ một tiếng để chuyển đề tài: "Khụ, mà thôi, cái gì...Cậu đưa ta ít sài đi."

Vừa nói xong, hắn liền không khách sáo đoạt vài cành sài từ tay Chúc Dư, rồi ôm bó củi đi trước.

Chúc Dư mỉm cười, cũng ôm theo củi cùng hoàng cầm chạy chậm vài bước đuổi theo: "Cảm ơn."

Kha Nghĩa liếc cậu một cái, vai khẽ hích hắn một phát: "Anh em với nhau, khách sáo cái gì. Cậu thấy tôi khách sáo với cậu chắc?"

Hai người vốn không đi xa, vừa trò chuyện vừa quay về chỗ cũ rất nhanh. Đúng như Trình Mộ Thanh nói, cô đã nhóm lửa xong, chỉ là chưa thấy bóng dáng Lục Vĩ Hàng đâu.

"Anh ta không lẽ thật sự tiêu chảy đến kiệt sức rồi?" Kha Nghĩa thuận miệng nói.

Trình Mộ Thanh vừa thêm củi vào đống lửa vừa hờ hững nói: "Thì cũng là tự anh ta chuốc khổ thôi."