Chương 13: Bị loại
Việc bị khiêu khích một cách trắng trợn khiến dây thần kinh yếu ớt của Lục Vĩ Hàng bị chọc tức đến cực hạn, nhưng từng cơn đau quặn từ bụng truyền đến vẫn không ngừng nhắc nhở hắn phải giữ bình tĩnh.
"... Khối 888, đúng không?" Lục Vĩ Hàng nghiến răng ken két, "Tôi mua!"
Hắn chìa tay ra với Chúc Dư: "Thuốc đâu?"
Chúc Dư nhặt rễ hoàng cầm đang nằm trên mặt đất lên, tiện tay ném tới: "Đây này."
"Chỉ một cái rễ cây thế này mà cậu bán tôi tám... Thôi kệ, đưa đây!"
Lục Vĩ Hàng vươn tay định nhận lấy, nhưng Chúc Dư lại đột nhiên rụt tay về, cất hoàng cầm lại.
Lục Vĩ Hàng trợn to mắt, lập tức gào lên: "Cậu có ý gì đấy? Không phải nói là chương trình kết thúc rồi mới trả tiền sao? Chẳng lẽ cậu còn muốn tăng giá nữa à?!"
Chúc Dư xoa tai như bị tiếng hét làm chói: "Đừng kích động thế chứ, bán được 888 cho anh rồi, tất nhiên phải tặng kèm dịch vụ sau bán hàng, xử lý thuốc giùm anh luôn. Với lại, uống thuốc phải tính đúng liều. Tình trạng của anh thì ngày dùng chừng sáu, bảy khắc là đủ. Nhưng ở đây không có cân, anh biết sáu bảy khắc là bao nhiêu không?"
Lục Vĩ Hàng nghi ngờ nhìn cậu: "Vậy sao cậu biết được?"
Chúc Dư chống nạnh, ngẩng cao đầu, kiêu ngạo ưỡn ngực: "Tay tôi chính là cái cân!"
【...Tuy nghe chẳng có lý gì, nhưng thái độ tự tin này lại vô cùng có sức thuyết phục.】
【Nhà tôi bán đồ, sờ tay vào nhiều cũng thành quen, đúng là có cảm giác thật. Mà chính xác đến mức chia được khắc thì đúng là tay nghề!】
Lục Vĩ Hàng do dự chốc lát: "Thôi được, cậu... cậu làm nhanh lên đi."
Chúc Dư vẫy tay, quay đầu gọi Kha Nghĩa và Trình Mộ Thanh: "Tôi đi xuống hồ rửa hoàng cầm một chút, tiện thể xem lồng cá mình thả có thu hoạch gì không. Hai người đi cùng không?"
Kha Nghĩa vỗ mông đứng dậy: "Đi đi đi! Quên béng mất cái lồng cá rồi!"
"Tôi cũng đi!" Trình Mộ Thanh cũng hào hứng giơ tay.
Lục Vĩ Hàng vốn định đi theo để xem Chúc Dư có giở trò gì với thuốc không, nhưng vừa đi được vài bước thì bụng lại đau quặn, lập tức phải co giò đứng tại chỗ.
Thấy dáng vẻ của Lục Vĩ Hàng, Chúc Dư tốt bụng nhắc một câu: "Anh nên ngồi nghỉ đi, cố chịu được bao nhiêu thì ráng chịu, chứ chưa uống thuốc mà đã kiệt sức thì không ổn đâu."
Mặt Lục Vĩ Hàng hơi vặn vẹo, rít qua kẽ răng: "Cậu... nhanh... lên... một chút...!"
Mang theo hoàng cầm, nước và dao, Chúc Dư cùng Kha Nghĩa và Trình Mộ Thanh lại đi đến bờ hồ.
Mặt hồ yên tĩnh như tờ, chỉ thỉnh thoảng có cơn gió nhẹ khiến sóng nước lăn tăn gợn lên đôi chút.
Lồng cá đặt cách bờ hồ một khoảng, lại bị hồ nước màu xanh rêu che khuất, chẳng nhìn thấy đâu. May mà dây thừng còn được cố định dưới tảng đá, cả ba lập tức men theo dây, từng người một kéo lên chiếc lồng cá đã thả từ trước.