Chương 11: Bán 500 đi

Bên này Chúc Dư còn đang lo lắng về độ ổn định của tiết mục, bên kia Trình Mộ Thanh đã bắt đầu lời qua tiếng lại với Lục Vĩ Hàng.

Tuy cùng bị đồng đội châm chọc mỉa mai, nhưng phản ứng của Trình Mộ Thanh và Kha Nghĩa lại hoàn toàn khác nhau.

Kha Nghĩa vừa rồi có nổi cáu một chút, nhưng với việc danh tiếng mới vừa nhú lên, lại phải đối mặt ngày càng nhiều tiếng nói trái chiều, hiện giờ đúng lúc hắn đang hoang mang chưa rõ định vị bản thân. Lại thêm đây vốn không phải lĩnh vực chuyên môn của hắn, nên khi bị tuyển thủ chuyên nghiệp ghét bỏ, sự tự tin vốn không vững chắc càng lung lay thêm vài phần, tất nhiên cũng chẳng dám phản bác gì. Phải đến khi Chúc Dư xuất hiện, hắn mới dần kéo lại được chút ý chí.

Trình Mộ Thanh thì khác. Cô từ nhỏ đã học võ, trên người có một loại bướng bỉnh cứng đầu và dai dẳng đặc trưng, người khác càng nói cô không làm được, cô càng muốn làm cho thật tốt để người ta phải nhìn lại. Vì thế trước khi tham gia chương trình, cô đã tìm hiểu kỹ càng, chuẩn bị đâu vào đấy. Huống chi cầu sinh nơi hoang dã vốn đòi hỏi vận động và thể lực, hai điều mà cô chẳng hề thiếu. Cô tự tin mình không thua kém bất kỳ ai. Dù mang danh giới giải trí, nhưng phần lớn thời gian cô hoạt động sau hậu trường, độ nổi tiếng không quá cao, phản ứng của cư dân mạng với cô cũng khá nhạt, nên càng khiến cô thoải mái hơn. Nên cần xin lỗi thì xin lỗi, còn cần phản bác thì không chút ngần ngại.

Chẳng hạn như khi Lục Vĩ Hàng âm dương quái khí phun ra một tràng lời lẽ như vừa rồi, Trình Mộ Thanh chẳng hề tự chui đầu vào bẫy tự chứng minh bản thân, mà lập tức phản đòn: "Bình thường tôi không nhất định uống nước khoáng, nhưng ít nhất là nước đã đun sôi. Cái máy lọc của cô, lọc nổi vi khuẩn à?"

Lục Vĩ Hàng bật cười khinh thường, đứng dậy: "Dã ngoại cầu sinh, điều quan trọng nhất là sống sót. Khát quá thì đến nước tiểu cũng phải nuốt, huống chi chỉ là chút nước có vi khuẩn! Hơn nữa nguồn nước trong núi sâu chưa từng bị ô nhiễm, còn sạch hơn khối loại nước khoáng đóng chai rót từ nước máy! Nói thật, lớn từng này rồi, ai mà chưa từng uống vài ngụm nước lã từ vòi nước chứ?"

Nghe đến đây, Chúc Dư khẽ nghiêng đầu, lông mày nhíu chặt lại. Rõ ràng là nghe không lọt tai.

May mà Trình Mộ Thanh không bị kéo theo mạch cảm xúc của đối phương, trái lại càng kiên định hỏi ngược: "Nhưng hiện tại rõ ràng chưa đến mức khẩn cấp như vậy. Vậy tại sao tôi phải ép mình chấp nhận?" 

Cô ngồi xổm xuống, bắt đầu dọn lại đống củi lửa bị xáo trộn. Thuần thục gom nhóm rồi đưa tay về phía Lục Vĩ Hàng: "Đưa tôi bật lửa."

Nhưng đợi mãi vẫn không thấy đồ được đưa tới. Trình Mộ Thanh nghi hoặc ngẩng đầu lên, lại duỗi tay ra lần nữa: "Bật lửa."

Lục Vĩ Hàng nhếch môi, nhàn nhạt hừ một tiếng: "Tôi nói là không cần. Nước này đã lọc rồi, có thể uống. Mau đem phần còn lại cất lại vào hồ đi, chúng ta còn phải tiếp tục lên đường."

Trình Mộ Thanh đứng lên, hít sâu một hơi: "Chúng ta đã đi suốt cả buổi sáng, cũng nên nghỉ ngơi chỉnh đốn một chút. Huống hồ đã có lửa, tại sao tôi lại không thể uống nước đun sôi?"