Chương 52. Khách không mời mà đến

Rõ ràng trong lòng chính mình mới rối bời, nhưng Chúc Dư vẫn cố gắng tươi cười, nói năng hoạt bát để giữ cho không khí bữa cơm nhẹ nhàng.

Ăn xong, Tống Tri Nghiên nhất quyết không cho cậu vào bếp. Anh đẩy Chúc Dư ra ngoài cửa, tiện tay kéo Lâm Khiêm vào: "Lâm tổng, ăn uống no say rồi thì cũng nên ra tay làm việc chứ."

Lâm Khiêm thuận tay đẩy Chúc Dư lùi thêm mấy bước, vừa xắn tay áo vừa cười: "Tống tổng, tôi tuy không có thương hiệu gia dụng, nhưng nếu cần thì tôi có thể tài trợ cho anh một cái máy rửa bát tự động hẳn hoi."

Tống Tri Nghiên vừa xếp chén vừa hờ hững đáp: "Máy rửa bát thì có đây, nhưng tự động kiểu đó thì chưa. Nếu máy của Lâm tổng có thể tự thu dọn thức ăn thừa, gom chén bát trên bàn bỏ vào máy luôn, thì tôi cũng chẳng ngại đổi một cái."

"À thì ra chỉ có vậy. Xem ra tay nghề việc nhà của Tống tổng vẫn còn yếu lắm."

Chúc Dư ngồi ngoài nhìn ánh mắt qua lại giữa hai người, vừa trêu tức vừa cạnh tranh, liền lén nhấc chân định vào bếp: "Ờm... nếu không thì để tôi..."

"Ra ngoài." Hai người đồng loạt quay lại, cùng một giọng dập tắt.

Chúc Dư chớp mắt, ngoan ngoãn đáp: "Vâng." 

Rồi quay về ngồi trên ghế sofa phòng khách.

TV đang chiếu một chương trình talk show náo nhiệt, tiếng cười rộn rã, nhưng cậu chỉ nhìn trân trân, chẳng có chút phản ứng nào, rõ ràng tâm trí đã bay đâu mất.

Trong bếp, Tống Tri Nghiên thỉnh thoảng liếc ra phòng khách, trong mắt thấp thoáng lo lắng.

"Cậu thật sự rất quan tâm cậu ấy."

Tống Tri Nghiên quay lại, thấy Lâm Khiêm đang rửa khăn lau bàn dưới vòi nước. Tiếng nước ào ào làm giọng nói của y nghe mơ hồ.

"Đúng, tôi quan tâm cậu ấy." Tống Tri Nghiên thẳng thắn thừa nhận, rồi đặt chiếc bát cuối cùng vào máy rửa, ấn nút khởi động.

"Còn anh thì sao?" Tống Tri Nghiên nghiêng đầu nhìn Lâm Khiêm: "Theo tôi được biết, anh vốn đâu phải kiểu người dễ gần như thế."

"Dễ gần?" Lâm Khiêm khẽ bật cười, như nghe thấy chuyện nực cười. "Vậy còn cậu? Chẳng lẽ quan tâm cậu ấy vì cậu... dễ gần chắc?"

Tống Tri Nghiên khẽ nhíu mày, trong mắt ánh lên vẻ cảnh giác.

"Thôi nào, đừng nhìn tôi như thế. Tôi với cậu khác nhau." Lâm Khiêm vắt khô khăn, đặt vào rổ, rồi xoay người nhìn về phía phòng khách. "Tôi chỉ coi cậu ấy như em trai. Nếu em tôi còn sống, chắc cũng giống cậu ấy thôi, được nuông chiều từ nhỏ, rạng rỡ như mặt trời nhỏ vậy. Trước đây mẹ tôi còn từng nói muốn nhận Tiểu Ngư làm con nuôi. Chỉ là lúc ấy mới quen chưa lâu, sợ nói ra thì đột ngột quá, nên bà gác lại."

Nghe vậy, thần sắc Tống Tri Nghiên dần thả lỏng. Anh nhướng mày cười nhạt: "Xem ra, anh vẫn chưa hiểu cậu ấy đủ nhiều đâu."

Nói rồi, anh khẽ cong môi, bước ra khỏi bếp, để mặc Lâm Khiêm đứng đó ngẫm nghĩ không hiểu câu chưa hiểu đủ nhiều kia là ý gì.