Chương 53. Một bên chờ đợi, một bên nghi hoặc, gần như xé người ra.

Nghe có người đến nhận thân, tâm tình Quý Nhã Ca lại vô cùng phức tạp.

Nhiều năm qua, việc Lâm gia tìm đứa con trai thất lạc đã không còn là bí mật. Dấu bớt hình lá liễu vốn hiếm gặp, nhưng hết lần này đến lần khác vẫn có người lôi ra làm lý do. Kẻ thì trời sinh vốn có, kẻ thì bịa đặt, thậm chí xăm, dán giả để qua mặt. Có kẻ còn trắng trợn đến mức muốn gian lận cả kết quả giám định DNA.

Những chuyện như vậy nàng đã gặp không ít. Thế nhưng mỗi lần nghe tin vẫn không tránh khỏi tim đập mạnh, căng thẳng bồn chồn, mà trong căng thẳng ấy luôn lẫn thêm chút cảm xúc khó gọi tên.

Tựa hồ trong lòng vẫn có một giọng nói vang lên: "Không thể nào, lần này hẳn lại chỉ là trùng hợp..." 

Bà chỉ có thể dùng ý nghĩ đó để tự an ủi trước khi chạm đến kết quả cuối cùng.

Quý Nhã Ca ngồi trên sofa phòng khách, gần như không chớp mắt mà nhìn chằm chằm về phía cửa. Khi quản gia dẫn người vào, nàng lập tức đứng bật dậy.

Thấy rõ dung mạo người đến, bà thoáng sững sờ.

Bà nhận ra hắn, sau khi quen biết Chúc Dư không lâu, bà từng xem chương trình tổng nghệ cậu tham gia, cũng thấy kẻ này ở khắp nơi ngáng chân Chúc Dư: Từ Hướng Vãn.

"Cậu..." Sinh trưởng trong thương trường, vậy mà trong khoảnh khắc này, Quý Nhã Ca lại không biết nên mở miệng thế nào.

Bà chớp mắt, hơi lúng túng. May thay quản gia kịp thời ra hiệu cho người hầu dâng trà, hóa giải phần nào không khí gượng gạo.

Quý Nhã Ca thuận miệng nói: "Ngồi xuống uống chén trà trước đi."

"Không, không cần." Từ Hướng Vãn vội vàng lùi nửa bước, dáng vẻ có phần co quắp.

Hắn mím môi: "Tôi, tôi chỉ nghe nói các người đang tìm một đứa bé có vết bớt hình lá liễu ở vai trái. Tôi, tôi vừa lúc cũng đang tìm người thân ruột thịt của mình, cho nên liền..."

Nhận ra sự căng thẳng nơi hắn, Quý Nhã Ca cẩn trọng hỏi: "Vậy có thể cho tôi xem một chút không? Vết bớt trên vai trái của cậu."

Từ Hướng Vãn đưa tay đè lên vai trái, cụp mắt xuống: "Trước kia tôi từng làm thực tập sinh ở Hàn Quốc. Ở đó, ai cũng phải trải qua kiểm duyệt ngoại hình khắt khe, ngay cả những khuyết điểm nhỏ trên cơ thể cũng không cho phép. Vì vậy, lúc ấy tôi đã phẫu thuật, xóa đi vết bớt."

Hắn vội bổ sung: "Tôi biết nói vậy rất khó để người khác tin. Thật ra ngay cả bản thân tôi cũng không dám tin mình có thể là người các người..."

Hắn nghẹn lại, không dám thốt ra hai chữ kia. Một lát sau, hắn buông bỏ, khẽ cười tự giễu. Rồi lấy từ túi áo ra một phong bì niêm kín, đặt lên bàn trà trước mặt: "Tôi biết các người chắc chắn không muốn để ta lấy mẫu DNA trong nhà đi làm xét nghiệm. Cho nên, tôi đã chủ động nhổ tóc của mình bỏ vào đây. Hy vọng các người có thể đi kiểm tra, rồi cho tôi một kết quả. Các người yên tâm, tôi không định dây dưa. Tôi chỉ thật sự muốn có câu trả lời, bởi vì di nguyện cuối cùng của mẹ tôi là mong tôi có thể tìm được người thân ruột thịt."