Chương 51. Tu La tràng
Chúc Dư cũng không nói cho Tống Tri Nghiên về hành trình của mình, thế nhưng khi máy bay hạ cánh, cậu lại thấy Tống Tri Nghiên đang chờ ở cửa đón khách.
Tháng 11, tiết trời đã bắt đầu se lạnh. Tống Tri Nghiên mặc áo khoác tây trang dài, dáng người cao gầy, khí chất trầm tĩnh, nổi bật giữa đám đông.
Anh đứng bên ngoài rào chắn khu đón khách, gương mặt lạnh nhạt, quanh thân tản ra một loại khí thế khiến người ta không dám tùy tiện tới gần. Dù vậy, sự chú ý của những cô gái trẻ vẫn không hề giảm.
Đối mặt một cô gái đỏ mặt, cầm di động rụt rè xin WeChat, Tống Tri Nghiên chỉ khẽ gật đầu, giọng ôn hòa: "Ngại quá, tôi đang đợi người."
Vừa dứt lời, anh đã bắt gặp bóng dáng quen thuộc từ trong đám người bước ra. Khóe môi anh không tự giác cong lên, khí lạnh quanh thân thoáng chốc tan biến, trong mắt chỉ còn lại sự vui mừng không hề che giấu: "Cậu ấy tới rồi."
Anh vội vàng bước nhanh về phía trước.
Cô gái kia theo hướng anh nhìn, thấy một chàng trai mặc hoodie và quần jeans đang chạy chậm về phía anh. Dây đai ba lô vì động tác mà trượt xuống, cậu vừa định giơ tay kéo lại thì đã bị Tống Tri Nghiên tiện tay tháo xuống, đeo sang vai mình.
Áo gió tây trang phối cùng ba lô hai quai, rõ ràng không hợp, vậy mà lại mang đến một loại mâu thuẫn kỳ lạ, ngược lại càng khiến người khác không rời mắt.
Cô gái chớp mắt mấy cái, đột nhiên nhớ ra: "Người này, hình như mình thấy ở đâu rồi..."
Một giây sau, cô mở to mắt: "Hot search!!!"
Cô vội vàng mở điện thoại, lật tìm tin tức, đến khi nhìn hai người trước mặt vừa cười nói vừa rời đi, mới kìm không được lẩm bẩm: "Trời ạ, vừa rồi mình đến gần thế nào nhân vật thế này chứ."
Chúc Dư và Tống Tri Nghiên hoàn toàn không có ý tránh né ánh mắt người ngoài. Một người từ khoang phổ thông đi ra, một người như bao khách đón thân nhân, đứng chờ ở cửa.
Dọc đường không ít người nhận ra bọn họ, có người chào hỏi, có người vẫy tay, cũng có người lễ phép gật đầu. Nhưng không thể tránh khỏi, hình ảnh hai người cùng nhau rời sân bay bị chụp lại, nhanh chóng được đưa lên mạng.
Trước khi sự chú ý càng lúc càng lớn, Chúc Dư liền kéo Tống Tri Nghiên nhanh chóng rời đi. Mãi đến khi lên xe, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.
"Chạy vội thế làm gì?" Tống Tri Nghiên bật cười.
"Tôi thấy nhiều người giơ điện thoại quá." Chúc Dư bĩu môi, rồi nghi hoặc hỏi: "Đúng rồi, sao anh biết hôm nay tôi tới? Tôi còn chưa nói cho anh biết mà."
"Lúc thi đấu kết thúc, cậu từng bảo sẽ đi tập huấn một vòng, chắc không có nhiều thời gian dùng điện thoại. Tính ra thì hôm qua cậu đã nên kết thúc tập huấn, nhưng lại không gửi tin cho tôi, chứng tỏ..." Tống Tri Nghiên nghiêng đầu liếc cậu, nhướng mày: "Cậu nhất định đang giấu gì đó. Tôi nhìn chuyến bay từ Vụ Lâm đến thành phố S, so sánh thời gian và giá vé, đoán được cậu có khả năng ngồi chuyến này."
Khóe môi anh cong cong: "Hiện tại xem ra, tôi đoán đúng."
"Tê... Anh không sợ đoán sai, uổng công chờ một chuyến?"