Chương 10: Thật sự nếu không ổn thì chỉ có thể bỏ cuộc giữa chừng...

Người lẽ ra phải nhóm lửa chờ đồng đội quay về, lúc này lại đang nằm lặng lẽ bên đống lửa đã tắt từ lúc nào vì không ai trông coi. Trong thời điểm nhạy cảm như vậy, cảnh tượng này khiến ai cũng cảm thấy bất an, trong đầu không khỏi hiện lên những suy nghĩ xấu...

"Lục Vĩ Hàng!" Trình Mộ Thanh theo bản năng hô to một tiếng, vội vàng chạy tới.

"Chết thật, không lẽ xảy ra chuyện gì?" Kha Nghĩa lẩm bẩm.

Chỉ trong chớp mắt, hàng loạt khả năng tai nạn hiện lên trong đầu cậu ta: tụt huyết áp, bị cành cây đập trúng ngất xỉu, bị rắn cắn. Thật sự quá đáng sợ!

Hắn hít sâu một hơi, định bước nhanh đến xem tình hình thì bả vai lại bị một bàn tay giữ lại.

Kha Nghĩa quay sang nhìn người đang ngăn mình là Chúc Dư: "Sao vậy?"

"Yên tâm, không có chuyện gì đâu." Chúc Dư liếc nhìn sắc mặt Lục Vĩ Hàng, rồi lại quay đầu nhìn sang bên cạnh, khẽ nghiêng người ghé vào tai Kha Nghĩa nói nhỏ. "Chỉ là ngủ thôi."

Theo hướng ánh mắt của Chúc Dư, Kha Nghĩa cũng thấy được người quay phim đang đứng yên một bên, vẫn bình tĩnh ghi hình Lục Vĩ Hàng.

Phải rồi, nếu thật sự có chuyện gì, quay phim sao có thể bình tĩnh như vậy được?

"Phù... May quá, may là không sao." Kha Nghĩa thở phào. "Làm tôi hú hồn."

Quả nhiên, còn chưa đợi Trình Mộ Thanh kịp chạm vào vai Lục Vĩ Hàng, anh ta đã mở mắt, trông vẫn còn ngái ngủ nhưng lại cố tỏ ra không có gì xảy ra: "Gọi cái gì, tôi nghe thấy hết rồi."

Trình Mộ Thanh thở phào một hơi, rồi ngay sau đó lại nổi giận: "Không phải cậu đang trông lửa sao? Sao lại ngủ gật? Có biết nguy hiểm thế nào không hả?"

Có lẽ là không ngờ Trình Mộ Thanh lại nổi giận với mình, cũng có lẽ là bị nói trúng chỗ đau, Lục Vĩ Hàng hơi khựng lại. Anh ta vô thức liếc sang máy quay, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, sau đó bật dậy, cứng giọng phản bác: "Ai bảo các người lấy nước xong không quay lại? Tôi đợi mệt quá nên chợp mắt một lát thôi, còn trách tôi nữa à?"

Trình Mộ Thanh còn chưa kịp nói gì, Kha Nghĩa đã bước nhanh tới, chắn phía trước cô, tức giận trừng mắt: "Này! Anh là kiểu người gì thế hả? Thanh tỷ rõ ràng là đang lo cho anh, anh lại ăn nói kiểu gì vậy?"

"Tôi nói kiểu gì là quyền của tôi... Không phải, chuyện này liên quan gì đến cậu?" Lục Vĩ Hàng hơi nhướng cằm, lật mí mắt một cái, đánh giá Chúc Dư và Kha Nghĩa từ đầu đến chân: "Mà hai người là ai đấy?"

Rõ ràng lúc chương trình mới bắt đầu, tất cả khách mời đều đã tự giới thiệu một lượt. Vậy mà chưa tới hai ngày, người ta đã bị quên sạch không còn mảnh nào... Không rõ là thật sự đã quên, hay là cố tình vờ không nhớ.

Kha Nghĩa bĩu môi, giọng rõ ràng pha chút không vui: "Tôi là Kha Nghĩa, còn cậu ấy là Chúc Dư. Giống như cậu, bọn tôi đều là khách mời của chương trình."

"Chúc Dư..." Ánh mắt Lục Vĩ Hàng dừng lại trên người Chúc Dư, chính xác hơn là dừng trên tay cậu "À, thì ra là đối thủ mới của bọn tôi."