Chương 81. Hồng cảnh thiên tranh đoạt chiến

【 Thi đấu bắt đầu rồi hả? 】

【 Vừa mở livestream vào cái là thấy tuyển thủ phóng ra luôn.】

【 Mở sớm một phút là bị mắng thêm một phút, ai dám mở sớm nữa... 】

【 Đáng đời.】

【 Khoan đã, sao Tiểu Ngư bọn họ chạy nhanh vậy? Đây là cao nguyên đó!! 】

Trong ánh mắt kinh ngạc của toàn bộ khán giả, ba người Chúc Dư một đường dẫn đầu, phong thái một kỵ tuyệt trần. Các đội quốc tế phía sau, vừa chửi vừa phải tăng tốc đuổi theo.

Cũng không trách họ tức.

Trước đây cũng từng có đội thử kéo giãn khoảng cách ngay từ vạch xuất phát. Ý tưởng thì đẹp, nhưng kết quả lại vô cùng thê thảm, chỉ vì vận động mạnh quá đột ngột mà kích phát phản ứng độ cao, chưa kịp chạm tới tuyết tuyến đã phải đưa đi thở oxy. Kinh nghiệm xương máu ấy khiến các tuyển thủ về sau đều đạt đến một loại ăn ý ngầm, ở địa hình tuyết sơn, muốn vượt lên người khác thì càng phải ổn định nhịp độ. Chậm còn hơn nóng vội. Tính mạng và thể lực luôn phải đặt lên trước tốc độ.

Thế nhưng, ba người Chúc Dư lại giống như một loại sinh vật hoàn toàn khác, hoàn toàn phá vỡ sự ăn ý đó.

Ngay khi cuộc thi bắt đầu, bọn họ liền tăng tốc như ba con báo hoang, tốc độ đột ngột đến mức khiến mọi đội ngũ còn lại không kịp trở tay. Dù trong lòng không muốn đuổi theo, bởi mỗi bước chạy vội ở độ cao này đều mang nguy cơ cao phản nhưng nếu để chậm, vật tư trong ba lô có thể bị cướp mất bất cứ lúc nào. Bởi vậy, các đội buộc phải bất chấp mà gia tốc, vừa chạy vừa mắng, vừa lo lắng bản thân sẽ ngã quỵ vì thiếu oxy.

Chúc Dư quay đầu nhìn thoáng phía sau, ánh mắt trấn định: "Bọn họ tăng tốc rồi. Hai người còn chịu được chứ?"

Triệu Cương giơ tay OK đầy khí thế: "Không thành vấn đề. Hai ngày nay ngủ đúng giờ, mỗi ngày ba viên thuốc của cậu, thêm một lon Coca với tăng lượng nước uống. Tối còn bấm huyệt theo lời cậu dạy đúng mười lăm phút. Hiện tại người nhẹ như mây, cảm giác chạy thêm cái marathon cũng được luôn."

Chúc Dư bật cười, bất đắc dĩ nhắc nhở: "Tiết chế lại đi. Mới chỉ bắt đầu thôi, giờ mới tới cao độ khoảng ba nghìn mét."

Thông thường, độ cao 2500 mét đã bắt đầu xuất hiện triệu chứng cao phản; lên tới 3000 mét, tỉ lệ gặp phải có thể đạt đến 40%. Mà đối với ba người bọn họ, đây còn chưa phải thử thách thật sự chỉ mới bước vào giai đoạn khởi động của cả hành trình.

Chúc Dư vừa đẩy cành lá, vừa phân tích rất rõ ràng: "Hôm nay mục tiêu là đi được mười ki-lô-mét, cố gắng xuyên qua lòng chảo này. Cuối ngày phải leo đến độ cao khoảng 3900 mét để hạ trại. Theo kinh nghiệm các mùa trước, vật tư chính thường bị giấu gần khu vực tuyết tuyến. Nghĩa là ngày mai chúng ta mới có thể chạm tới."

Chúc Dư dừng lại giây lát để xác nhận ánh mắt với Triệu Cương, thấy đối phương gật đầu mới nói tiếp: "Vì vậy, hôm nay trọng tâm của chúng ta là các túi tiếp tế được đội ngũ kỹ thuật thả dù xuống. Ngoài ra, dù bây giờ là mùa đông nhưng lòng chảo này vẫn có nhiều thực vật xanh quanh năm. Nếu phát hiện được thứ gì ăn được thì càng tốt, càng tiết kiệm được phần tiếp tế đem lên tuyết sơn."