Chương 80. Vào núi

"Connor tiên sinh, xét thấy ngài trong quá trình xử lý một số công việc có chỗ không thỏa đáng, gây ảnh hưởng không tốt đến cuộc thi, tổ ủy quyết định tạm dừng toàn bộ chức vụ của ngài trong kỳ thi lần này. Norbert tiên sinh sẽ tiếp nhận các công tác còn lại. Cảm ơn ngài vì sự phối hợp và vất vả thời gian qua."

Điện thoại vừa dứt, Connor đen mặt, bật một tiếng đầy u uất: "S**t!"

Norbert vỗ vỗ vai ông ta: "Được rồi, tiểu nhị. Đây cũng không phải là trừng phạt gì lớn. Coi như cho cậu nghỉ ngơi một thời gian."

Connor hừ lạnh, gật đầu: "Nhưng cậu cũng phải cẩn thận đấy. Đội Hoa Quốc lần này e là phiền toái lớn."

"Biết rồi. Trên mạng hiện tại đang loạn thành một mớ."  Norbert liếc điện thoại, hừ một tiếng khó chịu: "Cái người tên Nhiễm Phi Bằng kia tuy không dự thi, mà còn gây sóng gió hơn cả người thi chính thức. Nếu không phải cậu ta bùng lên vụ chúng ta tịch thu ngân châm của đội Hoa Quốc, dẫn hướng dư luận, cũng chẳng đến mức khiến cậu bị đình chỉ thế này."

Connor cười lạnh: "Cậu sai rồi. Dư luận tuy phiền thật, nhưng lại dễ quên nhất. Chuyện nhỏ như vậy, chỉ cần hai ngày sau khi thi bắt đầu là chẳng ai nhớ nữa. Tổ ủy sẽ chẳng thèm để tâm."

Hắn nheo mắt, giọng đầy giễu cợt: "Phiền toái thật sự là cái tên tiểu bạch kiểm mặt mũi tinh xảo trong đội Hoa Quốc. Ai mà ngờ được cậu ta lại chính là cậu thiếu gia vừa được Lâm thị tập đoàn tìm về? Trong khi bọn họ đã có một người thừa kế hoàn mỹ rồi, vậy mà còn coi trọng đứa con lưu lạc bên ngoài đến thế."

Connor bật cười: "Chưa kể, cậu ta còn có quan hệ rất thân thiết với Tổng tài Hoàn Vũ. Lần này chính là họ ra mặt gây áp lực từ nhiều hướng buộc tổ ủy phải thể hiện thái độ."

Norbert cười nhạt: "Thái độ thì có đấy, nhưng cây ngân châm thì chưa nói đến việc trả lại."

"Đương nhiên không thể trả." Connor khoanh tay, khóe môi nhếch lên: "Trả chẳng khác nào thừa nhận chúng ta sai. Nhưng chỉ đình chức tạm thời mà không trả lại đồ, đó là kiểu nhượng bộ để giữ thể diện. Mà thật ra, ngân châm kia trên núi băng lạnh như vậy, có giữ lại thì họ cũng chẳng dùng được. Chỉ là cho họ thêm chút phiền phức nhỏ. Không biết hiện tại tâm trạng họ thế nào nhỉ?"

Thực tế thì ba người bên phía Chúc Dư tâm trạng cực kỳ thoải mái.

Khi Chúc Dư giải thích rằng túi cấp cứu của cậu vốn chuẩn bị dược phẩm chuyên dùng để leo tuyết, Hình Huy và Triệu Cương vốn đang lo lắng vì bị kiểm tra lập tức nhẹ nhõm.

Càng khỏi nói, sau khi Nhiễm Phi Bằng biết chuyện thì bắt đầu công khai lên án ban tổ chức trên mạng, dẫn dắt dư luận. Dân mạng phẫn nộ mắng chửi, thậm chí có người vượt tường sang trang web nước ngoài để công kích thẳng ổ của ban tổ chức. Hai người Hình, Triệu chỉ biết nhìn mà cười đến cứng cả khóe miệng.

Chỉ là, khi xem xong phản hồi của ban tổ chức, họ vẫn nhịn không được bực mình.

"Giơ cao đánh khẽ. Làm cái kiểu đình chỉ tạm thời cho có lệ, cho ai xem?"