Chương 82. Lều trại càng lúc càng căng thẳng....

"Thôi, đừng nghĩ nhiều." Chúc Dư bình thản nói: "Mặc kệ trên tay chúng ta có hay không cái gọi là bảo bối của bọn họ, chỉ cần đụng mặt thì chắc chắn bọn họ sẽ không dễ dàng thả chúng ta đi."

Cậu nhìn viên hồng cảnh thiên trong tay rồi tiện tay ném trở lại vào balo: "Biết đâu cái này còn có thể biến thành lợi thế của chúng ta."

Cậu vốn không lo lắng, Hình Huy và Triệu Cương cũng chẳng bận tâm, so với việc nghĩ trước nghĩ sau, họ thà bình ổn tinh thần rồi gặp sao đánh vậy còn hơn.

Nhưng khán giả ngoài màn hình thì không đạt tới cảnh giới tâm như nước như ba người họ.

【Mẹ khiếp. Cái thằng Liam đụng đội Mỹ cái là lập tức bán đứng hành tung đội mình luôn. Chỉ để họ thả nó một con đường hả?】

【 Phẫn nộ quá trời.】

【 Giờ thì hiểu câu hoài bích có tội rồi đó... 】

【 Aaaaa nhìn mà muốn nghẹt thở. Tiểu Ngư chạy đi con ơi.】

【 Cứ kiểu này chắc nguyên sáu môn phái đều biết tiểu Ngư có đặc hiệu dược... 】

【 May là chạy kịp, không thì giờ thành lục đại môn phái vây công Quang Minh Đỉnh mất rồi.】

"Cốc cốc."

Tiếng gõ cửa kéo sự chú ý của Tống Tri Nghiên khỏi màn livestream. Anh quay lại thì thấy bí thư mang một chồng văn kiện bước vào.

"Tống tổng, mấy bản này cần ngài ký."

Tống Tri Nghiên lật sơ qua, xác nhận không vấn đề liền ký từng tờ: "Còn gì nữa không?"

"Không ạ. Các lịch công tác sau đều đã được sắp xếp, hoãn hoặc điều chỉnh theo yêu cầu của ngài."

"Được." Tống Tri Nghiên trả lại văn kiện, khoác áo vest lên rồi nói: "Vất vả rồi. Sau này có chuyện gì cứ WeChat hoặc gọi điện."

"Vâng. Chúc ngài nghỉ lễ vui vẻ." Bí thư mỉm cười, giọng lễ độ mà không che giấu chút hâm mộ.

Tống Tri Nghiên cong khóe môi, ánh mắt hiện rõ niềm vui. Anh lấy di động ra mở WeChat bí thư. Hai giây sau, trong tay bí thư vang lên tiếng ting.

Cô nhận được một khoản chuyển tiền một vạn.

"Trong công ty việc gấp nên tạm thời không cho cô nghỉ được, đành phát tiền thưởng. Mấy ngày nay vất vả rồi."

Bí thư lập tức phấn chấn: "Ngài yên tâm, Tống tổng. Đây đều là trách nhiệm của tôi."

Giọng vang dõng dạc, như thể chuẩn bị tuyên thệ.

Tống Tri Nghiên gật đầu rồi bước vào hành lang chuẩn bị đi thang máy.

Nhưng bí thư lại gọi với theo: "Tống tổng. Dưới lầu có một vị Lý nữ sĩ nói là được mẹ ngài giới thiệu qua. Ngài muốn tôi giúp ngài từ chối không?"

"Mẹ tôi?" Tống Tri Nghiên hơi nhíu mày. Anh nâng cổ tay xem thời gian, thấy vẫn còn dư dả bèn nói: "Không cần từ chối, tôi xuống xem một chút."

Thang máy mở ra ở tầng trệt. Vừa bước ra, ánh mắt anh đã rơi ngay vào người phụ nữ đang đứng đợi trước quầy lễ tân, đội mũ beret trắng, khoác áo dạ dài, bên trong là váy midi, dưới chân là đôi giày cao gót đế hồng. Cả người toát lên khí chất trí thức, ưu nhã, đoan trang.