Chương 9: Ai bắt nạt chị ấy?!

"Má ơi..." Kha Nghĩa lập tức khựng lại, cả người như dựng ngược lông lên, căng thẳng đến cứng đờ. Hắn dè dặt quay đầu nhìn Chúc Dư xác nhận: "Không phải chỉ mình tôi nghe thấy đấy chứ?"

Chúc Dư hơi nheo mắt nhìn về phía trước, khẽ gật đầu. 

"Nghe thấy." Cậu đưa tay chỉ: "Cũng thấy rồi."

Nhìn theo hướng Chúc Dư chỉ, liền thấy dưới bóng râm của rừng cây phía trước có một người đang bước ra, tay cầm ly nước, vừa đi vừa dụi mắt.

"Kia... hình như là Thanh tỷ? Chị ấy đang khóc?" Kha Nghĩa nhíu chặt mày: "Là ai bắt nạt chị ấy?"

"Bắt nạt?" Chúc Dư có vẻ khó hiểu: "Sao lại là bị bắt nạt? Không thể là do quay chương trình mệt quá, hay sợ hãi khi ở nơi núi rừng sao?"

"Mệt quá? Sợ hãi?" Kha Nghĩa kích động chỉ về phía dáng người kia bên hồ: "Cậu nhìn kỹ xem, đó là Trình Mộ Thanh!"

"À..." Chúc Dư ngoan ngoãn gật đầu: "Rồi sao nữa?"

"...Cũng đúng. Cậu nói cậu sống ở chỗ không có mạng mà." Kha Nghĩa gãi đầu, có chút xấu hổ: "Tôi sai rồi, tự cho là đúng quá."

Hắn kéo Chúc Dư, vừa đi nhanh về phía bên hồ vừa nói: "Chị ấy tên Trình Mộ Thanh, từng là vận động viên võ thuật cấp võ anh, sau khi giải nghệ thì chuyển sang giới giải trí, trở thành chỉ đạo võ thuật. Chị ấy từng dạy cho rất nhiều diễn viên các thế võ. Tôi từng hợp tác chung một đoàn phim với chị ấy, đúng lúc mùa đông, lạnh chết đi được, hôm đó lại có cảnh nữ chính rơi xuống nước dưới trời tuyết, mà diễn viên nữ chính thì về nghỉ phép rồi, chẳng ai dám đóng thay cả. Đạo diễn đang rối bời thì chính chị Thanh chủ động đề nghị làm thế thân!"

Chúc Dư nhìn dáng người mảnh mai, tóc ngắn, đứng thẳng bên hồ, khẽ nghiêng đầu hỏi: "Nhưng 'Thanh tỷ'... cũng là nữ mà?"

"Đúng vậy! Nhưng chị ấy nói mình chuyên nghiệp, biết cách tự bảo vệ bản thân, hơn nữa cảnh đó cũng không cần quay cận mặt, chỉ cần hoàn thành đúng tiến độ là được. Cuối cùng đạo diễn đồng ý, rồi hôm sau có người tung clip ra. Mấy tài khoản marketing lại giở trò, chụp hình rồi bịa chuyện, nói nữ chính lười biếng, làm giá, thiếu chuyên nghiệp. Cậu đoán sao?"

Chúc Dư chớp mắt tò mò: "Thế nào?"

"Chưa kịp để dư luận dậy sóng, chị Thanh đã tự mình lên tiếng trên Weibo, nói rõ là chính chị đề nghị đóng thế. Tôi còn nhớ rõ chị ấy viết: Bị thương hay sinh bệnh không phải là tội. Dùng phương pháp hợp lý và hiệu quả nhất để hoàn thành tác phẩm mới thực sự là chuyên nghiệp."

Kha Nghĩa nhìn Trình Mộ Thanh cách đó không xa, ánh mắt đầy kính nể: "Thật sự rất ngầu!"

"Oa~" Chúc Dư khẽ cảm thán: "Quả thật rất ngầu đấy."

【 Mình cũng nhớ chuyện đó nè! Thanh tỷ còn nói con gái với nhau nên cảm thông, trước đó nữ chính cũng từng giúp chị ấy 】

【 Girls help girls! 】

【 Nhưng sao giờ Thanh tỷ lại khóc chứ? 】

【 Ai bắt nạt chị ấy?! Không được đâu nha! 】