Chương 8: Tiếng khóc giữa rừng

Nước canh trong nồi sôi ùng ục, từng bong bóng nhỏ vỡ ra, mang theo hương thơm mê người lan tỏa khắp nơi.

Chúc Dư múc một bát mì, nhét vào tay Kha Nghĩa: "Ăn nhanh lên, ăn xong còn phải lên đường nữa đấy."

Kha Nghĩa bưng bát, liếc nhìn Chúc Dư, trong lòng có chút cảm khái.

Rõ ràng hai người đều cao hơn mét tám, thế mà lúc Chúc Dư ngồi trước đống lửa lại trông nhỏ nhắn hẳn đi. Nhất là khi cậu cầm bát, hút mì xì xụp, má phồng lên, vẻ mặt thỏa mãn như mèo được vuốt ve, ai mà nghĩ nổi đêm qua chính cái người này xắn tay áo, dọa cho một ông anh cao gần mét chín phải câm nín.

Văn thì biết y dược, võ thì một đấm khiến sư phụ mặt dày im lặng, ra rừng hoang còn biết nhóm lửa nấu mì, bát đầu tiên lúc nào cũng nhường người khác ăn trước, đúng là kiểu người lên được phòng khách, xuống được phòng bếp...

"Kha Nghĩa? Kha Nghĩa!" Chúc Dư phất tay trước mặt hắn, nghiêng đầu khó hiểu: "Nghĩ cái gì mà đơ ra thế?"

"À... tôi chỉ đang nghĩ, phải sinh ra trong gia đình thế nào mới dạy được người vừa chu đáo vừa mạnh mẽ như cậu vậy?"

"Anh khen tôi vậy làm tôi ngại đấy." Chúc Dư cười híp mắt, húp một ngụm nước lèo rồi tiếp lời, "Nhà tôi thì cũng bình thường thôi, tôi lớn lên bên ông nội."

Nói đến đây, hàng mi cậu cụp xuống, lông mi khẽ động hai cái như đang nhớ lại điều gì đó. Rồi chợt mỉm cười: "Nhưng mà ông nội tôi thực sự là một người rất tốt. Lúc ông mất, tôi bối rối đến mức chẳng biết phải làm gì, kết quả là cả làng kéo đến giúp. Họ nói ông lúc sống luôn giúp đỡ họ, nên họ cũng muốn đến tiễn ông lần cuối."

Sự vui vẻ trên mặt Kha Nghĩa cũng dần phai đi, ánh mắt đầy áy náy, hắn thấp giọng nói: "Xin... xin lỗi..."

"Ôi dào, có gì đâu mà xin lỗi," Chúc Dư khoát tay: "Ăn mì đi, ăn xong còn phải lên đường."

Kha Nghĩa cũng không dám nói thêm, sợ khơi lại nỗi buồn của Chúc Dư, chỉ biết cúi đầu húp mì thật nhanh.

"A ——!"

Một tiếng kêu đau bất thình lình vang lên khiến Chúc Dư giật mình, vội quay đầu lại: "Làm sao vậy?"

"Cắn trúng miệng rồi..." Kha Nghĩa vừa nói vừa che miệng, nước mắt lưng tròng.

Mì gói cay xè giờ lại đúng lúc đụng phải vết thương, chẳng khác gì xát muối vào miệng. Hắn vội vàng nuốt xuống, rồi chộp lấy bình nước tu ừng ực.

"Đưa đây, để tôi xem nào." Chúc Dư đè tay hắn lại, kéo nhẹ môi dưới ra nhìn thử, quả nhiên là một vết cắn, hai dấu răng đỏ thẫm đã rỉ máu.

Cậu buông tay hắn ra, nói ngay: "Anh bị nhiệt rồi, mì này ăn tiếp chắc toang. Hay là để tôi nấu chút cháo hoặc lấy ít lá dâu bạc thay bữa sáng nha?"

Cậu vừa nói vừa với tay định lấy bát mì, nhưng Kha Nghĩa vội vàng ôm bát giữ lại: "Không được! Biết đâu lát nữa phải ăn cái gì đó còn khó hơn, để tôi ăn no trước cái đã! Cùng lắm bị nhiệt thôi, bảy ngày tự khỏi!"

Chúc Dư nhìn hắn đầy bất lực, cầm lấy bát mình húp vài đũa, rồi đứng dậy tiện tay đặt bát lên mặt đất: "Vậy anh ăn tiếp đi. Ăn xong nhớ rửa nồi với bát, giữ lửa cho tôi, tôi quay lại ngay."