Chương 116. Bên ngoài không phải sương mù mà là...

Lừa không được mà trốn cũng không xong, Trương Húc Thanh chỉ đành căng da đầu nói hết tình hình. Sau đó ông chỉ có thể trơ mắt nhìn Tống Tri Nghiên,– bề ngoài thì bình tĩnh như không, nhưng trong mắt lại dâng lên một trận gió lốc.

Tống Tri Nghiên nhìn về phía dãy núi sâu xa tít tắp.

Ánh mặt trời chính ngọ còn chẳng xuyên nổi tán cây đan chéo, huống chi bây giờ đã gần chạng vạng núi. Lúc này, Vụ Lâm đã tối đen như mực, tựa như một cái miệng vực sâu khổng lồ, có thể nuốt sạch mọi thứ vào bên trong.

Mà người anh yêu, lại đang ở trong cái vực sâu đó...

Đúng lúc này, bên tai vang lên một tràng la hét ầm ĩ, kéo Tống Tri Nghiên trở về thực tại. Anh quay đầu nhìn lại, liền thấy nhóm học sinh, thủ phạm của trận náo loạn vừa được cứu ra, còn đang hớn hở nhảy nhót, cùng người nhà của bọn họ, vừa đi vừa hăng hái tiếp lời các phóng viên.

"Thật sự vô cùng cảm kích tất cả những ai tham gia cứu viện. Khi đội cứu hộ đầu tiên ra tới, chúng tôi đều đã tuyệt vọng rồi. Dù sao rừng rậm lớn như vậy, tìm ba đứa nhỏ chẳng khác gì mò kim đáy bể."

"Nói thật thì, chúng tôi đã chuẩn bị tâm lý đánh trận lâu dài, cũng chuẩn bị tiếp nhận một vài tin không hay. Không ngờ đội cứu viện lại nhanh như vậy đã đưa bọn trẻ ra ngoài. Hơn nữa còn là chính bọn nó tự mình đi ra."

"Có đánh chúng nó không à? Đương nhiên là không rồi, chúng nó cũng chỉ là đi học tập, đi nghiên cứu thôi. Làm cha mẹ, chúng tôi luôn ủng hộ nỗ lực của bọn trẻ. Chỉ là lần này đúng là hơi lỗ mãng, thiếu kinh nghiệm. Về nhà rồi sẽ để bọn nhỏ tổng kết lại."

......

Trên mặt bọn họ đều treo nụ cười, trông chẳng giống nhóm người vừa được cứu sống sau khi mất tích cùng người thân lo lắng đứng chờ. Ngược lại, giống như đang nhận thưởng ở lễ vinh danh, vẻ mặt kiêu ngạo không che giấu.

Ánh mắt Tống Tri Nghiên từng chút một lạnh xuống.

Nhìn thấy bọn họ hoàn toàn không có ý dừng lại, thậm chí còn mở cửa xe định lái đi, Tống Tri Nghiên nhếch môi cười lạnh một tiếng, bước nhanh tới, lướt qua đám người và đè mạnh lên cánh cửa xe vừa mở.

Cửa xe rầm một tiếng đóng lại, khiến tất cả giật mình dừng động tác, đồng loạt nhìn về phía Tống Tri Nghiên.

Ánh mắt lạnh lẽo của hắn quét qua từng người: "Các người, tính đi như vậy sao?"

Là người dẫn đầu đại diện gia đình bọn trẻ, cha của Tôn Hạo Nhiên dù vừa đau lòng vì cửa xe nhà mình bị đóng thô bạo, nhưng khi quay đầu nhìn Tống Tri Nghiên, ông ta vẫn nở nụ cười khách sáo đầy sắc bén.

"Đúng vậy, bọn nhỏ đã ở trong núi ba ngày, chúng tôi muốn đưa chúng đến bệnh viện lớn để kiểm tra kỹ càng. Chờ bọn nhỏ hồi phục, nhất định sẽ đưa chúng đi cảm ơn từng đội cứu viện. Cờ thưởng hay lễ tạ, cái gì cần có cũng sẽ không thiếu."

"Nhưng nếu có người vì sự ngu xuẩn của bọn họ mà gặp nguy hiểm, thậm chí bị thương... Một câu cảm tạ, đã đủ rồi sao?"