Chương 117. Một mảnh đỏ tươi, thậm chí nhiễm hồng.
Chướng khí thường xuất hiện ở các vùng núi rừng phía Nam và Tây Nam, nơi khí hậu ẩm ướt, oi bức. Trong rừng, khi động thực vật chết đi rất dễ phân hủy, từ đó sinh ra đủ loại khí độc. Vì cây cối um tùm che kín, những loại khí này không thể tản ra mà tích tụ lại, nhẹ thì gây bệnh, nặng thì nguy hiểm đến tính mạng.
Do trời còn tối, Chúc Dư không phát hiện ngay lớp sương đang dâng lên, cũng không kịp phán đoán nó là vô hại hay có hại. Nhưng may mắn là cậu hiểu rõ tình trạng cơ thể mình. Vừa cảm thấy ý thức bắt đầu mơ hồ, cậu lập tức nhận ra môi trường có vấn đề, vội lao đến túi cứu thương và kéo mặt nạ phòng độc ra.
Chúc Dư trước tiên nhét một viên thuốc vào miệng, rồi đeo mặt nạ phòng độc. Đồng thời, cậu lớn tiếng gọi Triệu Trung nhưng không nhận được bất kỳ đáp lời nào.
Cậu lập tức nhào tới bên cạnh Triệu Trung, vừa gọi tên vừa nhanh chóng lục tìm mặt nạ trong ba lô của anh ta. Thấy Triệu Trung vẫn bất tỉnh, Chúc Dư đặt mặt nạ sang một bên, sau đó lập tức ấn mạnh lên huyệt nhân trung để cấp cứu.
May là Chúc Dư phản ứng cực nhanh, cả hai người chưa hít phải quá nhiều chướng khí. Dưới tiếng gọi gấp gáp và động tác ấn huyệt liên tục, đúng lúc Chúc Dư chuẩn bị lấy ngân châm thì Triệu Trung từ từ tỉnh lại.
Ánh mắt anh ta mơ màng, ý thức hỗn loạn. Còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã bị nhét một viên thuốc vào miệng, ngay sau đó mặt nạ phòng độc đã được đội lên.
"Ngậm thuốc lại, để dưới lưỡi. Mặt nạ đeo cho chắc."
Giọng Chúc Dư ngắn gọn, dứt khoát. Dù không hiểu tình hình, Triệu Trung vẫn làm theo từng bước. Đợi làm xong tất cả, anh ta mới mơ hồ hỏi: "Đây... xảy ra chuyện gì?"
Chúc Dư ngồi phịch xuống đất, thở ra một hơi mệt mỏi: "Chướng khí. May mà phát hiện sớm, không thì hai ta đều phải nằm lại ở đây."
Là người lớn lên gần Vụ Lâm, Triệu Trung tự nhiên đã nghe không ít chuyện về sự nguy hiểm của chướng khí. Anh ta bị dọa đến mức tim như lỡ một nhịp. Nhưng rất nhanh, anh ta nhận ra đầu óc mình tỉnh táo, cơ thể cũng nhẹ nhàng, hoàn toàn không có triệu chứng sau khi hít phải khí độc.
Anh ta chép chép miệng: "Cậu cho tôi ăn cái gì vậy? Tỉnh táo đầu óc thật."
"Thanh chướng đan. Dùng ngưu hoàng, xạ hương, hoàng cầm, băng phiến... chế thành. Có tác dụng thanh nhiệt giải độc, thông suốt, tỉnh thần. Biết lần này phải vào Vụ Lâm nên tôi mang theo. Không ngờ lại thật sự dùng đến."
Chúc Dư che ngực, lòng vẫn còn sợ hãi.
Nếu lúc đó cậu lầm tưởng sự choáng váng là do thức đêm mệt mỏi, hoặc để Triệu Trung, người không quen nhận biết chướng khí trực ban, thì chỉ sợ cả hai đã lặng yên không một tiếng động mà vĩnh viễn ngủ lại nơi này.
Tuy nguy cơ đã được hóa giải kịp thời, nhưng hai người đều không còn buồn ngủ, chỉ có thể mở to mắt chờ trời sáng.
Hai người không dám chậm trễ, ngậm thanh chướng đan mãi đến gần 8 giờ. Tuy sắc trời vẫn rất tối, nhưng ít nhất đã phân biệt được phương hướng. Vì vậy cả hai đeo ba lô, bật đèn đội đầu, bắt đầu một vòng tìm kiếm mới.