Chương 115. Giáo sư Trương, Tiểu Ngư đâu?
Chúc Dư nhìn một cái liền hiểu, ba học sinh cúi đầu không phải vì biết sai mà nhận lỗi, mà là đang né tránh. Bọn họ cố tình dùng im lặng để xoa dịu cơn giận của mọi người. Sự nhượng bộ của họ không phải vì lý lẽ không đứng vững, mà đơn thuần bởi họ còn muốn rời khỏi khu rừng này.
Chúc Dư nhắm mắt, hít sâu một hơi để đè nén cảm xúc trong ngực, rồi nhìn ba người kia hỏi: "Vừa rồi các cậu nói là tách khỏi cậu ấy ở trong hang động đúng không?"
Ngô Thần gật đầu.
"Lúc rời đi, có để lại tin tức gì cho cậu ấy không? Cậu ấy có đủ vật tư không?"
Ba người Ngô Thần liếc nhìn nhau một cái, cuối cùng lắc đầu: "Chúng tôi đi hơi vội... cậu ấy hình như là tay không mà vào núi."
Ánh mắt Chúc Dư lướt qua ba chiếc ba lô trên lưng họ, trong lòng lửa giận bốc lên thêm mấy phần.
Nhưng cứu người là quan trọng nhất, cậu chỉ đành nén giận, tiếp tục hỏi: "Vậy hang động đó ở đâu? Các cậu còn nhớ rõ phương hướng không?"
"Giờ ai mà còn nhớ được..." Tôn Hạo Nhiên lầm bầm. Sau đó như chợt nhận ra điều gì, trợn tròn mắt, kích động kêu lên: "Ý mấy người là sao? Không lẽ muốn quay lại tìm cậu ta? Không được đâu. Nhìn xem xung quanh đi, trời sắp tối rồi. Cho dù có nhớ đường thì bây giờ quay lại cũng không kịp. Tôi không muốn trải nghiệm cảm giác ngủ lại trong núi thêm lần nào nữa đâu."
Ánh mắt Chúc Dư lạnh như băng: "Vậy các cậu không sợ chú ta chết trong núi à? Không để lại tin tức, cũng không để lại vật tư, tối nay chú ta phải làm sao mới có thể sống sót, các cậu đã nghĩ đến chưa?"
"Tôi..." Tôn Hạo Nhiên á khẩu, ánh mắt chột dạ trốn tránh: "Tôi chỉ là chú ta quen thuộc núi rừng như vậy, chỉ cần đốt lửa lên, qua một đêm chắc cũng, chắc cũng không sao. Tối qua chú ta cũng qua đêm như vậy mà. Thêm một đêm nữa, chắc cũng không vấn đề gì đâu. Ngày mai các người hãy đi tìm chú ta là được mà..."
Hắn nói thì lắp bắp chột dạ, nhưng thân thể lại hơi nghiêng đi, rõ ràng là bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị quay đầu bỏ chạy.
Tào Thắng thử dò hỏi, cũng mở miệng: "Kỳ thật mọi người đông như vậy, hoàn toàn có thể chia làm hai nhóm. Một nhóm đưa chúng tôi ra khỏi núi, nhóm còn lại tiếp tục ở lại tìm cậu ấy."
Mắt Tôn Hạo Nhiên sáng rực, vỗ mạnh lên tay Tào Thắng: "Chủ ý này hay đấy."
"Hay cái gì mà hay." Trương Húc Thanh tức đến đỏ cả mặt, lớn tiếng quát: "Mấy người như thế này thì làm cái gì nghiên cứu khoa học. Đội ngũ nghiên cứu của chúng tôi không cần loại người ích kỷ như các cậu."
Sắc mặt Tôn Hạo Nhiên biến đổi, lông mày dựng đứng: "Ông chỉ là một người làm địa chất thì...."
Ngô Thần vội vàng kéo mạnh Tôn Hạo Nhiên một cái, nghiêm mặt ra hiệu bảo câm miệng. Sau đó cậu ta bước lên một bước, giọng nói liên tục xin lỗi: "Các thầy thực sự xin lỗi. Bọn họ không có ý đó, chỉ là cảm thấy, nếu giữ chúng tôi lại, thì cũng chỉ thêm vướng chân, chẳng giúp được gì, thậm chí còn khiến mọi người thêm phiền toái, tiêu hao mất vật tư của mọi người... Còn về đường đến hang đá kia, thật lòng mà nói là bọn tôi không biết. Lúc đó chỉ lo chạy trốn, thật sự không để ý phương hướng. Với lại núi này như mê cung, cho dù có muốn nhớ cũng chẳng nhớ nổi. Nếu không thì bọn tôi đã chẳng bị lạc đến mức này."