Chương 30: Gặp Lại Cố Nhân.

Chương 30: Gặp Lại Cố Nhân.
Khi cô chưa kịp nói gì, cô ấy đã đưa tay lên, sờ sờ mấy lọn tóc ngắn của cô. Ánh mắt nhìn cô đầy ý vị.

"Cậu nói xem, tại sao lại cắt tóc rồi?" Khuôn mày cô khẽ chau lại.

"Sở Sở, ngồi xuống đã." Cô kéo cô nàng ngồi xuống cạnh mình.

"Nói đi chứ ấy." Sở Sở tiếp tục giục.

"Ngày trước cậu kêu tớ cắt ngắn, bảo không thích tóc dài. Thế nên giờ tớ chỉ cắt vừa đủ, không dám cắt nhiều hơn."

Đang nói chuyện thì có người gọi Sở Sở tới phụ.

"Tới liền đây." Sở Sở đáp bên kia một tiếng lại quay qua nhìn Hạ Như Song.

"Đợi tớ chút, chút nữa mang luôn đồ ăn ra cho cậu. Tớ biết cậu muốn ăn gì..."

Sở Sở cười bẽn lẽn, rồi chạy đi phụ giúp. Cô ngồi nhìn quanh quán, thấy mọi người đi thành cặp, thành nhóm, còn cô thì một mình. Mở điện thoại lướt Facebook, lâu lắm cô mới vào mạng.

"Cô Song..."

Một giọng đàn ông nói tiếng Việt không sõi lắm chuyền tới phía cô.

Cô liền ngẩng lên. Một bóng người cao lớn đứng đó. Cô nhanh chóng nhận ra anh ta từ nụ cười quái dị trên mặt kia. Người đã xuất hiện tại nhà Ngô Trác Thăng cùng đám thanh tra.

"Gọi tôi?" Cô đặt điện thoại xuống.

"Không biết chỗ này có ai ngồi chưa?'' Tay anh ta miết miết lên cạnh ghế phía đối diện.

Cô đưa mắt nhìn theo... Viết rõ câu "Ăn cũng không yên" lên mặt rõ ràng. Cuối cùng ánh mắt trong veo ấy nhìn lên.

"Xin lỗi, chỗ đó có người ngồi rồi." Cô từ tốn nói.

Vẻ mặt anh ta khẽ biến sắc.

"Có chuyện gì anh nói luôn đi?" Cô dịu giọng lại nói tiếp.

Anh ta lại nhếch lên một nụ cười, thẳng thắn lắm.

"Có thời gian rảnh, chúng ta gặp mặt để làm một giao dịch." Anh ta nhìn cô chằm chằm, ánh mắt sắc lạnh, như đang săn một con mồi trên thớt.
Hạ Như Song nhướng mày, bình thản đáp lại, không hề tỏ ra sợ hãi. Cô chỉ nhìn anh, vô tư như thể đó chỉ là một người lạ qua đường.
"Được thôi, anh đã tìm tới đây, chắc cũng biết cách liên lạc với tôi." Cô nói nhẹ, mỉm cười.
Anh ta đang tính nói gì đó, thì Sở Sở và một nhân viên khác đem đồ ăn tới.

"Tới rồi đây." Giọng Sở Sở đầy vui vẻ đặt đồ ăn xuống, đứng chen trước người anh ta.

Hạ Như Song nhìn anh ta quay lưng ra cửa, rồi quay sang Sở Sở. Cả bữa ăn, cô say sưa kể hết chuyện, cười nói rôm rả. Khi về nhà, cô cầm cốc trà gừng uống vài ngụm rồi thiếp đi trên ghế sofa, chìm trong giấc ngủ ấm áp.
**
< Tập đoàn Ngô gia >

"Thưa chủ tịch Ngô, cô Hạ Như Song đã về nước sáng nay ạ." Thám tử nhìn Ngô Trác Thăng nói.

"Được rồi, anh ra ngoài đi. Tiền công thư ký sẽ chuyển cho anh." Ngô Trác Thăng đáp.
Khi thám tử rời đi, anh cầm tài liệu về Hạ Như Song lên xem. Lướt đến dòng chữ cuối cùng, tim anh như đứng lại.
"Song Nhi... Bị liệt sao?" Anh lẩm bẩm một mình, ánh mắt tràn đầy hoảng hốt.