Chương 31: Định Mệnh Của Nhau. (END)

Chương 31: Định Mệnh Của Nhau. (END)
"Kính thưa mọi người, tôi là Ngô Trác Thăng, thuộc tập đoàn Ngô gia. Cũng là chồng của cô Hạ Như Song đang ngồi dưới kia. Tôi... Tôi của hai năm trước đã từng đánh mất cô ấy, và cho đến hôm nay, tôi xin tuyên bố..."
Mọi người cùng cô chăm chú lắng nghe. Ngô Trác Thăng dừng lại, trao đổi nhanh với đội âm thanh.
Ngay lúc ấy, tiếng nhạc bắt đầu vang lên, tràn đầy không khí lễ hội.
"Và để không làm mọi người và cô ấy chờ lâu thêm... Tôi xin tuyên bố..."
"Tôi muốn cầu hôn cô Hạ Như Song... Lần nữa!"
Một tràng pháo tay, tiếng reo hò vang dội khắp hội trường.
Huýt sáo, reo hò vui vẻ vang lên khắp nơi. Phía dưới Lê Ngọc Khánh, Ly Mạn Mạn, Ám Dạ Thần, Sở Sở... và cả bé Tiểu Hy đang được Sở Sở bế trên tay nữa. Không khí vừa sôi động vừa ngập tràn cảm xúc hạnh phúc.

(@Song: Sở Sở và Ám Dạ Thần là một cặp nhia hí hí )
Lời bài hát Làm Vợ Anh Nhé của ca sĩ Chi Dân vang lên.
[...] Đi qua bao nhiêu khó khăn, vượt qua biết bao thăng trầm, đôi lúc anh mệt mỏi, chỉ cần em ở bên, em mang đến cho anh những tiếng cười ấm áp. Em ơi, lại gần anh nữa đi. Hãy nhìn thẳng vào mắt anh này.
Anh sẽ rất hạnh phúc, nếu mỗi sớm mai thức dậy, người đầu tiên anh thấy là em. Làm vợ anh nhé. Anh có một bờ vai đủ rộng, một vòng tay ấm áp, một trái tim luôn thấu hiểu em. Làm vợ anh nhé, anh sẽ là người che chở, mang đến cho em bình yên. Dù mưa hay nắng, dù buồn vui hay gian khó, đã có anh ở đây sẻ chia. Chẳng cần em lo lắng hay bận tâm điều gì... Trọn đời yêu anh nhé, em. Em ơi, lại gần anh nữa đi... Trọn đời yêu anh nhé. Làm vợ anh nhé![...]
"Làm vợ anh nhá! Hạ Như Song." Ngô Trác Thăng quỳ một chân, mở chiếc hộp đỏ sẫm ra.

Là nhẫn cưới.

Thấy cô khóc, anh liền lau nước mắt cho cô, chỉ thấy cô nức nở nghẹn ngào không nói lên lời nữa.
Anh liền hỏi tiếp: "Em đồng ý lấy anh nha?"

"Em đồng... Ý " Hạ Như Song lúc này giọng đã nghẹn ngào, ngại ngùng nói nhỏ.

"Hả? Vậy là không lấy à?! Thôi đi cưới cô hoa hậu Hải Yến đi Ngô Trác Thăng - Cô ấy cầu hôn với theo đuổi cậu hai năm rồi mà." Ám Dạ Thần và Lê Ngọc Khánh trêu đùa khiến Ngô Trác Thăng giật mình.

Hạ Như Song nhíu mi tâm nghe rõ lại những từ: Hoa hậu? Cầu hôn? Theo đuổi hai năm?

"Ấy, không phải đâu em đừng nghe bọn họ nói. Xéo đi lũ kia!!" Anh nắm lấy tay cô rồi lườm họ nói.

"Anh Thăng! Cô ấy không đồng ý. Vậy để em cầu hôn anh nhé!" Tiếng nói của chủ nhân giọng nói đó không ai khác chính là cô hoa hậu Hải Yến. Chính là cô gái vừa xong được Lê Ngọc Khánh và Ám Dạ Thần nhắc đến.

"Ôi nhắc cái đến thật kìa." Ám Dạ Thần cười phá lên chỉ vào Hải Yến.

"Thôi xong rồi. Song Nhi nhanh kẻo mất chồng như chơi." Lê Ngọc Khánh và Ly Mạn Mạn kéo nhau đua vào nói.

"Cô hoa hậu Hải Yến đây ư, Trác Thăng??" Hạ Như Song nhíu mày, nhìn Ngô Trác Thăng, khiến anh giật mình thanh minh vội.

"Em..." Ngô Trác Thăng định nói tiếp thì cô đã giật micro của anh...

"Em đồng ý! Em sẽ không để anh thoát khỏi tay em đâu... Ngô Trác Thăng!!!" Nói xong cô vứt mic xuống hôn anh trước cả mọi người.
Cả hội trường bùng nổ, tiếng vỗ tay, tiếng huýt sáo và những lời chúc phúc rộn ràng vang khắp bữa tiệc.
"Chúc mừng Hạ Như Song và Ngô Trác Thăng!"
"Chúc hai bạn trăm năm hạnh phúc!"
"Chúc mừng đôi trẻ, hạnh phúc viên mãn!"
Ám Dạ Thần, Sở Sở, Lê Ngọc Khánh, Ly Mạn Mạn cùng bé Tiểu Hy đều reo hò, nhảy cười tung hoa giấy đầy màu sắc.
Hạ Như Song ôm chặt Ngô Trác Thăng, nước mắt hạnh phúc lăn dài, còn anh thì vuốt tóc cô, mỉm cười: "Cuối cùng... Chúng ta cũng bên nhau."
Tiếng nhạc lãng mạn vang lên, những ánh đèn lung linh như chiếu sáng tình yêu vừa được khẳng định, hòa vào tiếng cười. Tiếng chúc phúc khiến khoảnh khắc ấy trở nên trọn vẹn, ấm áp và khó quên.
**
Thời gian sau, cô và anh kiên trì trị liệu từng ngày, từng bước một, để cô có thể đứng lên, đi lại bình thường. Anh luôn mong được cùng cô kết hôn, nhưng cô dịu dàng nói:
"Anh à... Khi nào em bước đi được, chúng ta hãy làm lễ. Em muốn sánh vai cùng anh, bước vào lễ đường thật tự tin, thật tự nhiên, như hai người bình đẳng."
Sáu tháng trôi qua. Như thường lệ, anh từ công ty về nhà để xem cô hôm nay tập luyện thế nào. Bước vào cửa, anh nhìn thấy cô đứng đó, đôi mắt sáng lên, và bất ngờ... Cô lao đến ôm chặt anh.
Anh giật mình, cả ngạc nhiên và hạnh phúc: Cô... Cô vừa chạy tới ôm anh sao? Thật sao?
Cô mỉm cười, không để ý đến việc mình vừa chạy, vừa đi hay ngồi trên xe lăn. Trong lòng cô, chỉ có một điều: Thấy anh, được ở bên anh, và cảm giác bình yên tràn ngập. Hai năm qua, cô từng mơ thấy anh gặp tai nạn, bỏ lại cô một mình... Nỗi sợ ấy khiến trái tim cô run rẩy. Nhưng lúc này, khi anh ở ngay trước mắt, cô không còn sợ hãi gì nữa. Chỉ muốn lao vào vòng tay anh, dạt dào cảm xúc.
Anh cười rạng rỡ, nâng cô lên, xoay tròn trong niềm hạnh phúc vỡ òa:
"Em đi được rồi! Em đi được rồi!"
Cô vừa vui mừng vừa hơi lo lắng:
"Anh... Thả em xuống đi! Đau tay quá!"
Ngô Trác Thăng từ từ đặt cô xuống, tay vẫn ôm lấy eo cô, mắt nhìn trọn vào đôi mắt cô. Và rồi... Cô nhận ra điều kỳ diệu: Đôi chân cô vững vàng trên mặt sàn. Cô đứng thẳng, bước đi trước mặt anh, từng bước một, tự chủ, đầy tự tin. Thật sự... Cô đi lại được rồi.
Cảm giác lâng lâng trong tim, cô không kìm được nước mắt. Những giọt nước mắt vừa mừng rỡ, vừa hạnh phúc rơi xuống, trộn lẫn với nụ cười rạng rỡ. Anh dịu dàng đặt tay lên mặt cô, lau đi những giọt nước mắt ấy:
"Em... Em đi được rồi. Thật sự đi được rồi..."
Cô ghé sát vào anh, hít lấy mùi hương quen thuộc mà cô đã nhớ suốt hai năm qua, nghẹn ngào:
"Anh... Anh không rời em nữa, đúng không?"
Anh nắm chặt tay cô, thốt lên giữa sự xúc động:
"Không bao giờ nữa, Song Nhi. Anh sẽ không bao giờ để em một mình. Em đã chịu đựng quá nhiều... Và bây giờ, chúng ta sẽ cùng nhau bước tiếp."
Cô cảm nhận từng hơi ấm từ anh, từng nhịp tim, và trong khoảnh khắc ấy. Cô biết rằng, không chỉ đôi chân cô được hồi sinh, mà cả niềm tin và tình yêu trong cô cũng sống dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô sẽ bước đi, và cô sẽ bước đi cùng anh, sánh vai anh, để chuẩn bị cho một tương lai trọn vẹn. Nơi hai người có thể cùng nhau bước vào lễ đường, cùng nắm tay nhau suốt cả quãng đời còn lại.
Khi bác sĩ đến, họ nói đây là một kỳ tích, một may mắn lớn... Nhưng với cô, kỳ tích lớn nhất là cô đã bước đi được, cùng người mình yêu.
Ngày kết hôn đã đến, ba cặp đôi cùng nhau bước vào lễ đường: Hạ Như Song - Ngô Trác Thăng, Ly Mạn Mạn - Lê Ngọc Khánh và Ám Dạ Thần - Sở Sở.
Và tất nhiên cả Tiểu Hy bé bỏng, vai khoác dải hoa, chạy tung tăng trước mặt mọi người, đôi mắt trong veo tràn đầy niềm vui, làm mọi người xung quanh không khỏi mỉm cười hạnh phúc.
Cả ba cặp đôi sánh vai, bước đều theo nhịp, tiến về phía cha xứ. Trong khoảnh khắc trang nghiêm ấy, họ trao nhau nụ hôn ngọt ngào, tràn đầy tình yêu và hạnh phúc.
Tay trong tay, họ nhìn nhau, trao lời thề: Sẽ cùng nhau đi hết quãng đời còn lại, sẻ chia mọi buồn vui, gian khó, và trọn đời chung nhịp tim. Mỗi nụ cười, mỗi ánh mắt đều rực sáng hạnh phúc, làm lễ đường như bừng sáng bởi tình yêu, niềm tin và sự đoàn viên.
Tiểu Hy reo vui, vẫy tay chúc phúc cho mọi người, khiến không gian càng thêm ấm áp và tràn đầy tiếng cười. Đây chính là giây phút mà ba cặp đôi mơ ước bấy lâu, và giờ đây, tất cả đã trở thành hiện thực... Hạnh phúc trọn vẹn.
Phía một bên góc lễ đường có ba người lớn đứng đang quan sát các cặp đôi sánh bước.
Ông Ngô Dung cười khẩy quay xang nhìn ông Hạ Vân: "Ngô Dung, cuối cùng Trác Thăng cũng không để con bé Song Nhi chạy mất. Ta tưởng hôm nay phải... Nhảy lên sân khấu kéo nó về rồi!"
Ông Hạ Vân hắng giọng, giả vờ nghiêm túc: "Ngô Dung, đừng tưởng ông có thể trách tôi. Tôi còn phải xem con bé có đủ sức bước vào lễ đường không chứ! Hai năm giấu tôi, tưởng nó bỏ tôi rồi kìa."
Bà Mộng Dung nhíu mày, xen vào: "Hai ông cứ cãi nhau làm gì, nhìn Tiểu Hy chạy tung tăng kìa, còn quên mất cả mẹ nó từng liệt chân nữa! Nhìn mà thích, nhưng mà hai ông còn định giành nhau chú rể với cô dâu à?"
Ông Ngô Dung vỗ tay, giả vờ nghiêm mặt: "Đúng đấy, nếu Trác Thăng có rảnh thì cũng phải đứng ngay ngắn nghe lời tôi dặn. Còn chạy tới chạy lui với Song Nhi, tôi cho ông một cái nhéo mới được."
Ông Hạ Vân cười phá lên, chỉ vào bà Mộng Dung: "Còn bà mẹ Mộng Dung kia, không nhắc nhở con Khánh à? Suốt ngày rảnh rỗi chỉ biết lo chuyện người khác!"
Bà Mộng Dung giả giận, vung tay: "Thôi! Hai ông cố, đừng cãi nhau nữa. Hôm nay là ngày vui, cứ nhìn ba cặp đôi kia mà học cách yêu thương nhau đi!"
Hạ Vân và Ngô Dung cùng nhìn nhau, đồng thanh: "Học thì học, nhưng đừng quên nâng ly chúc mừng chúng nó, kẻo lại lỡ mất phần vui."
Cả ba bật cười vang, vừa nâng ly vừa trêu nhau: "Chúc hạnh phúc nhé! Và nhớ... Đừng để mai mốt con dâu, con rể nào chạy mất nữa đấy!"
Tiếng cười rộn ràng lan tỏa khắp lễ đường, hòa cùng niềm vui của ba cặp đôi.
Người ta thường nói rằng: "Chờ đợi không phải là điều đáng sợ... Chỉ là không biết phải chờ đến bao giờ?"
Phải hiểu rằng người mình chờ đó có đáng hay không đáng. Mà người đó phải thực sự là đúng người, đúng thời điểm với mình.

END.