Chương 19 : Không Đơn Giản.

Chương 19: Không Đơn Giản.
Lê Ngọc Khánh lúc này đi vào, kéo Ly Mạn Mạn ra ngoài vỗ về. Trả lại bầu không gian riêng cho cả hai vợ chồng.
"Em có thấy chỗ nào không khỏe không?"
Hạ Như Song khẽ lắc đầu. Cổ họng khô rát khiến cô khó chịu, môi khẽ mấp máy:
"Em... Khát nước."
Ngô Trác Thăng gần như lập tức đứng dậy. Anh rót một ly nước, rồi quay lại, cẩn thận đỡ cô ngồi dậy, từng động tác đều nhẹ nhàng như sợ làm cô đau.
"Uống chậm thôi."
Anh đưa ly nước đến môi cô.
Hạ Như Song uống vài ngụm, cảm giác khô khát dịu xuống, liền lắc đầu.
"Đủ rồi..."
Cô không muốn uống thêm nữa.
Ngô Trác Thăng đặt ly nước xuống, lại cẩn thận đỡ cô nằm xuống. Mọi động tác của anh đều rất chậm, rất nhẹ, tránh chạm vào vết thương sau lưng cô.
Anh kéo chăn lên, đắp lại ngay ngắn cho cô.
"Đừng cử động nhiều."
Nói xong, anh quay người đi ra ngoài gọi bác sĩ.
Cửa phòng khẽ đóng lại.
Hạ Như Song nằm đó, nhìn lên trần nhà, đầu óc vẫn còn hơi mơ màng.
Hình như... Cô đã hôn mê một ngày. Không biết đã làm anh, rồi cả Ly Mạn Mạn và mọi người lo lắng đến mức nào.
Cửa phòng lại mở ra.
Bác sĩ bị Ngô Trác Thăng kéo gần như chạy vào, còn chưa kịp thở đã phải bắt đầu kiểm tra cho cô.
"Bệnh nhân đã tỉnh, tình trạng ổn định." Bác sĩ nói sau khi xem xét xong, giọng có phần vội vàng. Dù sao thì... Đứng trước ánh mắt của người đàn ông bá đạo kia, không nhanh cũng không được.
Ngô Trác Thăng đứng bên cạnh, không nói gì, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi cô.
Đến khi bác sĩ xác nhận không có vấn đề gì lớn, anh mới hơi thả lỏng.
Không khí trong phòng cuối cùng cũng dịu xuống.
"Cảm ơn bác sĩ!" Anh vui mừng nói.
Bác sĩ gật đầu rồi ra khỏi phòng, khám xong rồi, không nên ở lại đây làm phiền vợ chồng người ta nữa.

Anh đi lại giường, ngồi xuống đưa tay vuốt ve má cô.
"Em có đói không?" Anh nhẹ nhàng nói.

Hạ Như Song gật đầu, tất nhiên là có đói rồi, đói meo là đằng khác.
Ngô Trác Thăng khẽ nói, giọng trầm xuống: "Em ngủ suốt một ngày một đêm... Phải ăn chút gì đó."
Hạ Như Song hơi sững lại, không ngờ mình đã ngủ lâu như vậy. Cô khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn anh mềm đi.
"Cảm ơn anh."
Ngô Trác Thăng không đáp. Anh chỉ lặng lẽ nhìn cô một lúc, rồi cúi xuống, đặt một nụ hôn rất nhẹ lên trán cô.
"Em đúng là ngốc thật."
Giọng anh mang theo chút trách móc, nhưng nhiều hơn vẫn là đau lòng.
"Sao lại đỡ cho anh?"
Hạ Như Song nhìn anh, ánh mắt trong trẻo nhưng kiên định.
"Em không muốn anh bị thương."
Câu trả lời đơn giản, nhưng lại khiến ánh mắt Ngô Trác Thăng khẽ dao động.
Cô không muốn mất anh. Chỉ vậy thôi.
Ngô Trác Thăng im lặng vài giây, rồi đưa tay nhéo nhẹ mũi cô.
"Đồ ngốc."
Giọng anh dịu xuống, không còn chút lạnh lùng thường ngày.
"Em có biết em làm anh lo đến mức nào không?"
Hạ Như Song chỉ cười, nụ cười nhẹ nhưng ấm.
Cô không nói gì thêm.
Chỉ cần nhìn anh như vậy... Là đủ rồi.
Ngô Trác Thăng thấy cô đang nhìn mình bật cười, anh liền hỏi: "Em cười gì vậy?"

"Không có gì đâu." Cô vội chối, nói ra chắc anh cười chết luôn mất.

"Thật không?" Nhưng nhìn cô đáng nghi lắm nha, khó tin lắm.

Cô gật đầu. Ngô Trác Thăng lại cười, đỡ cô nằm xuống, đắp chăn ngay ngắn lại cho cô, nói nhỏ: "Ngủ đi bé con."

Cô gật đầu, ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
**
Sáng hôm sau.
"Huhu, Song Nhi đáng ghét cậu biết tớ lo lắm không? Huhu" Ly Mạn Mạn ngồi bên giường khóc nức nở.

"Mạn Mạn à, tớ không sao mà." Cô thật bó tay với Ly Mạn Mạn mà, không phải cô đang ngồi sờ sờ đây sao, còn sống còn thở đây sao?

"Hic... Lần sau đừng dọa tớ nữa." Ly Mạn Mạn với tay lấy khăn giấy lau nước mắt vừa nói.

"Ừm." Cô mỉm cười gật đầu, cô thật có người bạn thân lo xa mà.

"Còn Trác Thăng? Cậu chấp nhận anh ấy rồi à." Ly Mạn Mạn ngừng khóc đổi chủ đề nhanh chóng như lật bánh tráng.

Cô gật đầu.

"Tớ không muốn hỏi lý do vì đó là riêng tư của cậu. Nhưng chắc cậu biết Hạ Quân Nguyệt về nước rồi phải không?" Ly Mạn Mạn nói tiếp.

Cô lại gật đầu.

"Cậu biết rồi thì tớ nói luôn, hôm qua anh ta tới gặp tớ." Ly Mạn Mạn nói hết sức bình tĩnh.

"Anh ta đến gặp cậu làm gì?" Cô ngạc nhiên, Hạ Quân Nguyệt đến gặp Ly Mạn Mạn làm gì?

"Anh ta đến gặp tớ hỏi về cậu, đương nhiên tớ không trả lời. Tớ chỉ nói cậu rất hạnh phúc trong hôn nhân này và nói cậu đang bị thương phải cấp cứu." Ly Mạn Mạn vỗ ngực nói.

"Rồi... Anh ta trả lời thế nào?" Cô muốn biết phản ứng của Hạ Quân Nguyệt.

"Anh ta chỉ gật đầu, mà hình như hôm qua anh ta đến thăm cậu thì phải? Lúc đến tớ thấy ai giống Ngô Trác Thăng đứng thập thò bên ngoài. Nhưng khi vô phòng lại thấy Ngô Trác Thăng bên cậu, vậy thì đúng là anh ta rồi." Ly Mạn Mạn như đang cố nhớ lại kể cho cô nghe.

Căn phòng rơi vào im lặng. Hạ Như Song không nói gì, chỉ là ánh mắt cô khẽ dao động, rồi dần trở nên trầm xuống.
Cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, như đang suy nghĩ điều gì đó.
Ly Mạn Mạn ngồi bên cạnh, cau mày suy nghĩ vẫn chưa thể bỏ qua chuyện đó:
"Thật sự tớ không hiểu... Sao anh ta với Ngô Trác Thăng lại giống nhau đến vậy chứ?"
Giọng cô mang theo sự khó tin. Chuyện này cô và Lê Ngọc Khánh đã nghĩ đi nghĩ lại không biết bao nhiêu lần, nhưng vẫn không tìm ra lời giải thích hợp lý.
Hạ Như Song khẽ cụp mắt, giọng nhẹ đi:
"Tớ cũng không biết... Chắc chỉ là người giống người thôi."
Câu trả lời nghe có vẻ đơn giản, nhưng chính cô cũng không hoàn toàn tin vào điều đó.
Ly Mạn Mạn nhìn cô thêm một lúc, rồi đột nhiên đổi giọng, ánh mắt sáng lên:
"Thôi kệ đi, chuyện đó tính sau đi. Giờ cậu lo mà dưỡng thương cho khỏe lại đi, rồi hai đứa mình đi shopping!"
Hạ Như Song hơi sững lại, rồi bật cười, lắc đầu bất lực.
Cái đam mê mua sắm của Ly Mạn Mạn... Đúng là không ai đỡ nổi.
"Được rồi, đợi tớ khỏe lại hai đứa mình đi." Hạ Như Song khẽ nói, giọng mang theo chút mềm mại.
Ly Mạn Mạn lập tức cười tươi, gật đầu liên tục.
Căn phòng bệnh vốn tĩnh lặng, lúc này cũng trở nên nhẹ nhàng hơn đôi chút.
< Nhà Ngô Trác Thăng >
"Cậu tìm ra bà ta chưa?" Ngô Trác Thăng hỏi.

"Chưa." Ám Dạ Thần dựa vào sofa nói. Anh mệt chết vì bà ta rồi, người phụ nữ đâm Hạ Như Song kia.

"Phía bên cảnh sát đang truy bắt, còn phía người bên tôi cũng đang tìm." Lê Ngọc Khánh đứng dựa nhẹ vào tường, giọng nói trầm ổn.

Cái này là Ly Mạn Mạn nhất quyết đòi tìm cho bằng được á nha, không phải anh. Từ lúc Hạ Như Song nhập viện, anh - Ám Dạ Thần và Ngô Trác Thăng đã cùng nhau hợp tác điều tra. Người phụ nữ đó... Chắc chắn phải tìm ra.

Nên bây giờ cả ba ngồi ở đây nè, còn Ly Mạn Mạn của anh, anh đưa qua chỗ Hạ Như Song. Mạn Mạn muốn gặp cô rồi, hôm nay cô khỏe lại rồi, nên Mạn Mạn qua bên bệnh viện chơi với Hạ Như Song vậy.

"Hầy, cái người đàn bà đó đúng là có vấn đề mà, một tiếng trước nói muốn ra toà. Vậy mà một tiếng sau cầm dao lên, thật là ách..." Ám Dạ Thần mệt mỏi nói.

"Cái này... Cũng do tâm lý thôi, chồng mất chỉ còn lại một mình nuôi con nhỏ và người già nên chắc có thể là bị áp lực cho sau này." Lê Ngọc Khánh trầm ngâm một lúc, rồi lên tiếng.

Ngô Trác Thăng im lặng, anh suy nghĩ, chuyện này không hề đơn giản như vậy. Do anh lo xa, hay do linh cảm anh đúng chứ?