Chương 28: Sự Thật Của Sự Thật.
Chương 28: Sự Thật Của Sự Thật.
"Được! Cô được lắm." Ngô Trác Dĩnh hạ giọng, đưa tay xoa nhẹ lên mặt, ánh mắt pha chút điên cuồng nhưng vẫn thoáng buồn.
"Cô gái ấy... Yến Yến giờ đang ở đâu?" Hạ Như Song nén nỗi run run trong người, giọng lạnh lùng.
"Cô hỏi cô ấy làm gì? Cái tôi cần bây giờ là hủy hoại cả nhà họ Ngô." Ngô Trác Dĩnh gằn giọng lên nói.
"Bởi vì ba Trác Thăng đã tông vào người yêu cậu sao? Thế nên cô ấy mất đi đôi chân, và cậu lại cứu Ngô lão gia, nung nấu ý định trả thù cả nhà họ Ngô sao?" Hạ Như Song nói vọt ra từng chữ, giọng đanh thép, mắt lửa hờn căm. Từng hơi thở dồn dập như muốn trút hết mọi uất ức bấy lâu.
"Đúng thế nếu cô đã biết thì tôi cũng không phải giấu nữa. Yến Yến là bạn thanh mai trúc mã từ nhỏ của tôi. Và vào hôm sinh nhật tôi cô ấy về bằng lối cầu Ba Đinh lúc đó chiếc xe của Ngô Trác Hưng đi tới. Đâm phải cô ấy và khiếnngười con gái tôi yêu phải tàn tật trên chiếc xe lăn." Ngô Trác Dĩnh giờ đây giọng đã nghẹn lại, bàn tay run run nắm chặt.
"Anh có từng nghĩ là ông ấy chỉ là không cố ý thôi không?" Hạ Như Song nhíu mày, cố giữ bình tĩnh.
"Ông ta đi với tốc độ nhanh vượt đèn đỏ. Sao chỉ là không cố ý? Đã thế ông ta còn không bồi thường mà bỏ chạy nữa chứ!" Ngô Trác Dĩnh nhấc cao giọng, mắt lóe lên cơn giận dữ.
"Không phải như cậu nghĩ đâu. Thực ra là lúc đó Trác Thăng bị bệnh nên ông ấy mới đi nhanh tới bệnh viện nếu không..." Cô nuốt nước bọt, cố gắng giải thích.
Đúng thế cô nhớ đợt ông nội của Ngô Trác Thăng nói năm anh lên 10 tuổi có bị bệnh một trận. Ba anh phải đưa anh đến bệnh viện nhanh chóng mới cứu được anh.
"Giả dối, cô không cần phải biện minh cho hắn." Ngô Trác Dĩnh hốt hoảng giơ súng chĩa thẳng vào Hạ Như Song đang đứng lúng túng.
Bằng...
Tiếng súng vang lên Hạ Như Song chắc đau lắm nhỉ? Nhưng cô cảm giác không có đau đớn nào... Mà là một bóng dáng loáng thoáng lao tới chắn trước cô, ánh sáng lóe lên trong nháy mắt.
Là...?
Ngô Trác Thăng?!!!
Anh quay lại nhìn cô cười.
"Không thể..." Cô thầm kêu lên trong đầu.
Người chắn trước cô là Ngô Trác Thăng. Anh đứng đó, một tay hạ súng, ánh mắt nhìn cô vẫn miệng mỉm cười: "Em ổn chứ?"
Hạ Như Song nhíu mày, khó hiểu: "Không... Không phải anh đã uống thuốc ngủ sao?"
Thâm tâm lẫn lý trí giằng xé lấy nhau dưới dòng suy nghĩ... Không anh đã bị cô cho uống thuốc ngủ rồi mà? Đây là?
Ngay lúc ấy, một bóng dáng khác xuất hiện trong đầu cô - Hạ Quân Nguyệt! Sao anh lại ở đây? Đỡ đạn cho cô?
"Hạ Quân Nguyệt? Anh, anh sao... Anh ở đây? Máu..." Hạ Như Song thét lên, trái tim như vỡ vụn, vội lao tới ôm lấy Hạ Quân Nguyệt. Giờ anh đang dính đầy máu, run rẩy không đứng vững.
"Ồ! Người yêu của cô tới rồi... À không người yêu cũ nhỉ? Giống hệt Ngô Trác Thăng như đúc, thật đáng kinh ngạc." Ngô Trác Dĩnh nhếch môi cười, giọng lạnh lùng pha chút chế nhạo.