Chương 27: Thân Phận Khác.
Chương 27: Thân Phận Khác.
Tiếp theo đó chỉ thấy tay Hạ Như Song khẽ run lên từng đợt, nhưng cô vẫn tiếp tục kéo xuống, hàng loạt bức ảnh hiện ra, tất cả đều là Ngô Trác Dĩnh và cô gái đó. Hai người đứng cạnh nhau, có lúc cười, có lúc ánh mắt anh ta nhìn cô gái ấy dịu dàng đến mức không thể giả được. Cái tên "Yến Yến" hiện rõ trong thông tin, tim Hạ Như Song đập mạnh từng nhịp, những hình ảnh trong đầu cô lập tức nối lại với nhau. Ánh mắt hận thù khi anh ta nhìn tấm ảnh gia đình, câu hỏi dò xét trong phòng khách, nụ cười còn có răng khểnh nhưng lại khiến người ta lạnh sống lưng.
Tất cả như xếp thành một bức tranh hoàn chỉnh, cô siết chặt điện thoại đến mức các khớp tay trắng bệch, hơi thở trở nên nặng nề. Một suy nghĩ đáng sợ cuối cùng cũng được xác nhận trong đầu là Ngô Trác Dĩnh không hề đơn giản, và sự nghi ngờ của cô... Là đúng. Nếu tai nạn của cô gái đó có liên quan đến nhà họ Ngô. Vậy thì mọi thứ anh ta đang làm bây giờ chỉ có một mục đích, trả thù, mà mục tiêu gần nhất... Chính là cô và Ngô Trác Thăng, nghĩ đến đây sống lưng cô lạnh toát, cô vô thức quay đầu nhìn ra cửa. Căn phòng vẫn đóng kín, yên tĩnh đến mức nghe rõ cả nhịp tim của mình, nhưng không hiểu vì sao cô lại có cảm giác... Có có người đang nhìn lén mình, rất gần, rất gần.
Hạ Như Song siết chặt điện thoại trong tay, ánh mắt dần trở nên kiên định, cô không do dự nữa mà lập tức bấm gọi vào số của Ngô Trác Dĩnh. Từng tiếng tút vang lên như gõ thẳng vào tim cô, đến khi đầu dây bên kia bắt máy.
[Alo, Chị Song Nhi hả?] - Đầu dây bên kia giọng nói Ngô Trác Dĩnh vang lên mang theo chút ý cười.
[Ngô Dĩnh! Chúng ta gặp nhau được không?] - Cô hít sâu một hơi, cố giữ giọng ổn định dù trong lòng đang dậy sóng.
[Có chuyện gì sao chị?] - Đầu bên kia thoáng im lặng một nhịp rất ngắn, rồi giọng anh ta vang lên, có chút khựng lại.
[Tôi đã nhớ ra...] - Nói xong cô cúp máy lại và bình tĩnh gửi tin nhắn hẹn anh ta tối mai gặp mặt.
Nói xong, cô lập tức cúp máy, không cho anh ta cơ hội hỏi thêm một câu nào. Căn phòng lại rơi vào im lặng nhưng lần này không còn là sự hoang mang nữa mà chính là sự quyết đoán. Cô cúi đầu xuống màn hình điện thoại đã tắt đi, phản chiếu lại gương mặt đã hoàn toàn khác lúc trước giờ đã không còn sợ hãi, chỉ còn lại sự bình tĩnh đến lạnh lẽo.
Cô biết rõ mình đang làm gì, cũng biết rõ chuyện này nguy hiểm đến mức nào nhưng nếu Ngô Trác Dĩnh thật sự là kẻ đứng sau tất cả... Vậy thì cô không thể tiếp tục giả vờ không biết, càng không thể để Ngô Trác Thăng một mình đối mặt với nguy hiểm. Người đàn ông đó đã âm thầm bảo vệ cô, chịu đựng mọi thứ thay cô quá lâu rồi, lần này... Đến lượt cô, dù chỉ là một chút, cô cũng muốn đứng về phía anh. Muốn tự mình xác nhận tất cả, cho dù kết quả có đáng sợ đến đâu, đây có lẽ là quyết định đúng nhất mà cô nên làm.
Cô phải bù đắp cho anh.
**
Sáng hôm sau là Chủ Nhật.
Hạ Như Song và Ngô Trác Thăng đều tạm gác lại mọi công việc để cùng nhau ra ngoài chuẩn bị cho đám cưới, nhưng thực chất cả ngày hôm đó lại giống như một buổi hẹn hò bù đắp cho tất cả những gì họ đã bỏ lỡ trước đây. Cô kéo anh đi khắp nơi, từ cửa hàng quần áo, tiệm trang sức cho đến những con phố đông đúc. Nơi nào có thể dừng lại là cô đều kéo anh vào. Cười nói rạng rỡ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, khiến Ngô Trác Thăng nhiều lúc chỉ biết nhìn cô, ánh mắt dịu lại, mang theo sự chiều chuộng không giấu nổi.
Hai người vào rạp xem phim, trong bóng tối, Hạ Như Song khẽ nép vào người anh, ôm chặt lấy cánh tay anh như sợ chỉ cần buông ra một chút thôi là sẽ mất đi mãi mãi. Cô không xem phim, chỉ lặng lẽ nhìn anh để ghi nhớ từng đường nét trên gương mặt ấy, khắc sâu vào tâm trí mình rồi bất chợt khẽ gọi: "Trác Thăng..."
Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt dịu dàng.
"Anh nghe?"
Cô mỉm cười, nhưng trong mắt lại có chút gì đó rất khác, rất sâu, rất buồn: "Em yêu anh."
Ngô Trác Thăng hơi khựng lại một giây, rồi bật cười đưa tay xoa đầu cô, kéo cô lại gần hơn, giọng trầm ấm: "Anh cũng yêu Song Nhi."
Nói xong, anh cúi xuống hôn cô, nụ hôn nhẹ nhàng nhưng lại khiến trái tim cô thắt lại, cô nhắm mắt, đáp lại anh.
Đúng thế bây giờ sự băng giá của cô đã bị anh làm cho tan chảy rồi và anh cũng nắm chặt lấy tay của cô. Cũng không muốn buông cô ra chỉ muốn giữ cô cho riêng mình anh mà thôi.
Tối về nhà, Hạ Như Song lặng lẽ vào bếp chuẩn bị một ly sữa ấm cho Ngô Trác Thăng, động tác của cô chậm rãi nhưng ánh mắt lại trầm xuống. Trong lòng dường như đã đưa ra quyết định từ rất lâu, cô nhìn ly sữa trong tay, khẽ siết chặt rồi tự nhủ mình đang làm đúng. Đúng... Vì sự bình yên của tất cả mọi người, vì để anh có thể sống tốt hơn, không bị cuốn vào nguy hiểm nữa, bởi cô... Đã nợ anh quá nhiều rồi.
Cô mang sữa ra, đặt trước mặt anh, nở một nụ cười nhẹ như không có chuyện gì xảy ra. Ngô Trác Thăng không chút nghi ngờ, cầm ly sữa lên uống hết. Còn không quên nhìn cô, giọng trầm ấm: "Cảm ơn bà xã!"
Chỉ một lúc sau, thuốc bắt đầu phát huy tác dụng, mí mắt anh dần nặng trĩu, cơ thể thả lỏng rồi chìm vào giấc ngủ sâu ngay trên giường. Anh đã hoàn toàn không hề hay biết rằng cô đã bỏ thuốc ngủ vào sữa. Bởi vì cô không muốn anh biết chuyện cô đang làm đây càng không muốn anh ngăn cản, bởi chỉ cần anh mở lời, cô chắc chắn sẽ không đủ dũng khí đi.
Cô chậm rãi cúi xuống, hôn lên má anh, rồi lên môi, lên trán, lên mái tóc quen thuộc... Từng nụ hôn đều rất nhẹ nhưng lại run rẩy, như thể đang nói lời tạm biệt mà không dám nói thành lời. Sau đó ôm anh thật chặt, vùi mặt vào lồng ngực ấm áp ấy thêm một lần cuối, hít sâu mùi hương quen thuộc khiến tim cô thắt lại.
"Trác Thăng... Em xin lỗi..." Giọng cô rất khẽ, gần như tan vào không khí.
Lúc sau buông anh ra, lau đi giọt nước mắt vừa rơi, ánh mắt dần trở nên kiên định, không còn do dự nữa. Cô đứng dậy thay đồ, cầm điện thoại lên gọi cho Ngô Trác Dĩnh, giọng nói bình tĩnh đến lạnh lẽo: "Tôi đang đến."
**
Vẫn là tòa nhà cao nhất trung tâm thành phố, nhưng điểm hẹn hôm nay không phải nơi sang trọng, mà là khu đất trống công trường đang xây dở ở phía sau tòa nhà. Gió vẫn thổi lạnh, sắt thép còn vương vãi khắp nơi, tạo nên một không gian trống trải có chút rùng rợn. Hạ Như Song bước đến, ngay lập tức cảm nhận được sự hiện diện của Ngô Trác Dĩnh.
Anh ta đứng đó, dáng người cao ráo, mặc áo sơ mi cộc tay và đang mỉm cười với cô. Mang theo chiếc răng khểnh lộ ra, ánh mắt nhìn cô khiến tim cô run lên một nhịp kỳ lạ.
"Chào, chị dâu!"
Cô rùng mình, bước chậm lại đem theo ánh mắt căng thẳng quan sát từng động tác của anh.
Hạ Như Song liền hít sâu một hơi, lạnh lùng đáp lại: "Đừng gọi tôi là chị dâu, bởi vì tôi không phải chị dâu của một tên sát nhân."
Ngô Trác Dĩnh nhếch môi, giả vờ ngơ ngác: "Ồ? Sao chị lại nói như thế chứ? Em là em trai của anh Trác Thăng mà."
Chát!!!
"Câm miệng... Trác Thăng không có đứa em trai như cậu. Có đứa em trai nào lại hãm hại cả nhà anh trai mình đã thu nhận mình suốt chừng ấy năm không? Mà còn... Còn làm tổn thương những người vô tội như vậy?" Hạ Như Song thét lên, giọng đanh thép, mắt rực lửa căm hờn.
Cô không kìm được cơn tức giận và sự sợ hãi bấy lâu nay dồn nén trong lòng, vung tay tát thẳng vào mặt Ngô Trác Dĩnh. Cú tát vang lên rõ ràng giữa không gian trống trải của công trường, tiếng kim loại và gió xào xạc như nhấn thêm nỗi giận dữ và căng thẳng trong khoảnh khắc ấy.