Chương 8: Khoảng Cách.
Chương 8: Khoảng Cách.
"Ở lại với anh được không?" Ngô Trác Thăng thật sự mong muốn cô có thể quan tâm, dịu dàng ấm áp với anh lúc bệnh này.
Anh thật sự mong muốn.
Nhưng... Đổi lại là lạnh nhạt, cô giật tay ra khỏi tay anh rồi quay người rời khỏi phòng bệnh. Nhìn bóng dáng cô chạy đi, Ngô Trác Thăng cảm giác đau lòng như cắt. Em lại xem anh là Hạ Quân Nguyệt sao? Nên em mới không dám bên anh, chăm sóc anh phải không?
Hạ Như Song, anh không phải là Hạ Quân Nguyệt, anh là Ngô Trác Thăng chính là chồng em. Tại sao em lại xem anh là anh ta? Mà không đón nhận anh? Tại sao em vẫn không tỉnh ngộ, anh là Ngô Trác Thăng không phải là Hạ Quân Nguyệt kia.
Bên ngoài, Hạ Như Song cắn môi dưới thật đau, cố kìm nén nước mắt.
Không được khóc, khóc làm gì?
Khóc để mày nhớ đến Hạ Quân Nguyệt, rồi lại tổn thương Ngô Trác Thăng sao?
Mày ngốc lắm, lo phải tỉnh lại phân biệt ai là ai đi Hạ Như Song à. Ngô Trác Thăng không có lỗi gì, vậy tại sao mày lại lạnh nhạt với anh?
Tại sao?
Vì mày còn yêu Hạ Quân Nguyệt khốn kiếp kia sao?
Nước mắt thay nhau rơi xuống lã chã như những viên chân trâu vội bỏ trốn, Hạ Như Song lắc đầu thật mạnh. Đưa tay áo lau sạch nước mắt. Khóc làm gì? Ngô Trác Thăng nhập viện là công việc, là do mày ỷ vào anh nên mới làm anh làm việc tới quá sức. Điều mày nên làm bây giờ là giúp Ngô Trác Thăng giải quyết công việc ở công ty để anh có thời gian nghỉ ngơi.
Việc anh bị sốt cô cũng một phần có lỗi.
Lau nước mắt xong, cô lấy trong túi ra là điện thoại. Gọi Ám Dạ Thần kia:
"Alo."
"Gì vậy cô? Trác Thăng tỉnh chưa?" Tiếng Ám Dạ Thần bên kia khó chịu hỏi.
"Rồi, Ám Dạ Thần, công việc ở công ty còn việc gì chưa giải quyết? Anh gửi đến nhà tôi đi, tôi sẽ giải quyết hết trong đêm nay." Hạ Như Song nói.
"Được, tôi sẽ gửi." Cho cô biết tay, bây giờ cho cô thấy công việc nhiều cỡ nào. Để cô hiểu Ngô Trác Thăng đã phải chịu khổ như thế nào.
Hạ Như Song sau khi gọi điện cho Ám Dạ Thần xong, vội về nhà nấu cháo cho Ngô Trác Thăng. Nấu cháo xong, Ám Dạ Thần cũng vừa gửi tài liệu đến. Cô định đem cháo đến cho Ngô Trác Thăng, nhưng nghĩ lại nên bảo quản gia đem đến bệnh viện là tốt hơn.
Một mình giải quyết mớ tài liệu kia bây giờ cho sớm, làm được gì thì làm hết cho đã. Nhanh chóng, lại càng ít dần đi sẽ tốt hơn cho Ngô Trác Thăng và Hạ Như Song cô.
***
Sáng hôm sau.
Ám Dạ Thần đấu khẩu cả buổi sáng với Ngô Trác Thăng, cuối cùng người thắng lại là Ngô Trác Thăng. Do Ngô Trác Thăng muốn về nhà để làm việc, nhưng lại để Ám Dạ Thần biết và ngăn cản mọi giá. Và thế là hai ông cãi cả buổi sáng, náo loạn nguyên cái bệnh viện. Cãi mãi không thắng, Ám Dạ Thần xin hàng để Ngô Trác Thăng xuất viện.
Nhưng Ám Dạ Thần có điều kiện:
"Nếu cậu bị sốt lại hay gì tớ sẽ bắt trói cậu đem đến bệnh viện."
"Biết rồi, biết rồi khổ quá." Hầy, thầm nghĩ sao anh có anh bạn lo xa thế không biết?
Thể trạng anh rất tốt, thêm nữa là người hay tập luyện thể dục thể thao nhiều có sức đề kháng ổn. Nên khi bệnh hay gì uống thuốc, ngủ một đêm sẽ khỏe hẳn. Đâu phải dạng chân yếu tay mềm nằm liệt giường mấy ngày đâu.
Ám Dạ Thần chỉ biết lo lắng, thầm than: Tiểu tử ngốc! Tớ lo cho cái dạ dày và bệnh tình cậu kìa. Cậu lại xem tớ là ông già lải nhải đi.
Hừ! Cậu coi chừng đó.
[...]Hôm qua, tại phòng làm việc của bác sĩ.
"Bác sĩ, lúc nãy bác sĩ khám cho Ngô Trác Thăng, về phần dạ dày của cậu ta thế nào?" Ám Dạ Thần hỏi.
"Theo tình hình, nếu anh ta có thể ăn uống đầy đủ đúng giờ và không bỏ bữa. Và cũng không nên uống rượu hay cafe nhiều thì dạ dày anh ta sẽ tốt hơn." Bác sĩ nói.
Nghe bác sĩ nói xong, Ám Dạ Thần thở nhẹ ra. Sợ Ngô Trác Thăng sốt lên thành ra bị xuất huyết bao tử. Ôi chao! Đến khi nghĩ đến thì Ám Dạ Thần anh thật sự không nghĩ đến. Nên hỏi kỹ lại cho chắc ăn.
Cảm ơn bác sĩ xong, Ám Dạ Thần ra về. May quá không sao. Tưởng tiểu tử ngốc đó bị gì nặng về dạ dày chứ![...]
Hiện tại.
Ám Dạ Thần lái xe đưa Ngô Trác Thăng về biệt thự. Cảm ơn Ám Dạ Thần xong anh xoay người vào nhà. Về nhà sớm là do anh lo lắng cho Hạ Như Song, vì cô hôm qua có biểu hiện rất lạ.
Anh sợ cô bị làm sao ở nhà cho nên mới về sớm. Vả lại ở bệnh viện anh chẳng thích tí nào ngoài mùi thuốc sát trùng làm cho anh càng khó chịu không thôi. Vào nhà, Ngô Trác Thăng đã vội hỏi cô đâu. Dù cho cô lạnh nhạt thế nào, nhưng cô luôn là người anh muốn nhìn thấy và muốn gặp đầu tiên nhất.
Dù cô lạnh nhạt, xem anh là Hạ Quân Nguyệt thì anh cũng mặc kệ.
Giúp việc nói cô ở thư phòng, cả tối hôm qua cô chỉ ở bên trong ôm đống tài liệu kia. Cơm nước cũng không ăn. Nghe vậy Ngô Trác Thăng vội chạy vào phòng, anh đã bệnh rồi cô còn muốn bệnh cùng nữa sao?
Mở cửa phòng ra, Ngô Trác Thăng thấy cô đã ngủ gật trên bàn làm việc, xung quanh là các chồng tài liệu ngổn ngang.
Ngô Trác Thăng khẽ lắc đầu, thở dài đi đến lay nhẹ cô.
"Song Nhi." Ngô Trác Thăng lay nhẹ cô.
Hạ Như Song như nghe không thấy, vẫn ngủ gật trên bàn. Ngô Trác Thăng bó tay, chẳng mấy chốc anh liền bế nhẹ cô lên. Thua thật luôn, hôm qua cô thức khuya đến vậy sao?
Về phòng đặt cô lên giường anh kéo chăn lên đắp ngay ngắn cho cô. Có lẽ cô cảm thấy mình có lỗi, vì không đi làm nên mới làm anh bị bệnh do quá sức nên giờ đây cô mới vùi đầu vô làm việc.
Cô thật ngốc! Anh muốn cô thoải mái, vì anh biết rõ cô không muốn đi làm. Do ông nội hai bên ép nên cô mới đi, giờ hai ông đã du lịch cùng nhau rồi. Cô có thể thoải mái đi rồi.
Định xoay người về thư phòng lấy tài liệu, nhưng cánh tay lại bị Hạ Như Song nắm lại.
"Sao anh không ở bệnh viện?"