Chương 9 : Nguy Hiểm Tìm Đến Cửa (1).
Chương 9: Nguy Hiểm Tìm Đến Cửa (1).
Gương mặt cô có chút mệt mỏi, cả đêm hôm qua cô vẫn chưa ăn gì. Lại uống cafe và thức đến sáng, nên giờ làm cô mệt rã rời tay chân.
Ngô Trác Thăng quay người lại thấy cô đã tỉnh dậy, đôi mắt tròn xoe nhìn anh. Có lẽ do anh bế cô lên nên cô thức giấc đây mà.
"Anh khỏe rồi, không sao đâu. Em ngủ đi, nghe giúp việc nói đêm qua em thức tới sáng mà." Ngô Trác Thăng nhẹ giọng nói, gỡ nhẹ tay cô ra bỏ vào chăn.
"Anh... Hôm nay đừng đi làm, được không?" Hạ Như Song biết rõ anh về là vì công việc, nhìn anh cũng có chút khởi sắc rồi đó. Nhưng nên nghỉ ngơi tiếp sẽ tốt hơn.
Thấy cô quan tâm, Ngô Trác Thăng mỉm cười đồng ý. Cô đã quan tâm anh vậy anh sẽ làm theo ý cô. Thật hiếm khi cô quan tâm anh mà, có lẽ là lo cho anh, sợ anh mới xuất viện lại làm việc có thể nhập viện nữa đây.
Thấy Ngô Trác Thăng đã chấp thuận yêu cầu, Hạ Như Song mệt mỏi ngủ thiếp đi. Cả đêm vì đống tài liệu chèn ép kia cô mệt lắm rồi. Cũng may cả đêm cô cũng giải quyết được một nửa rồi. Phần còn lại cô định sẽ cùng Ngô Trác Thăng làm nốt cho xong. Nhưng chắc anh sẽ làm trong hôm nay tại nhà cho xem, nhưng giờ cô mệt quá... Thật sự không nhấc đầu lên nổi rồi.
Nhìn Hạ Như Song đã ngủ, lúc ngủ nhìn cô thật đẹp, thật ấm áp. Cô bé này, lúc nào mới bỏ lớp lạnh lùng của mình ra, ấm áp với anh đây?
Ai cô cũng ấm áp dịu dàng, còn anh lạnh ngắt. Huhu, làm anh ghen tị nha! Ngô Trác Thăng đứng dậy, anh đi ra ngoài. Nghe lời cô, hôm nay anh không đi làm nữa. Ở nhà cũng được, anh cũng gọi cho Ám Dạ Thần rồi. Nếu có gì rắc rối hãy gọi cho anh, hôm nay anh ở nhà cùng cô.
Hạ Như Song do mệt đã ngủ đến trưa, khi ngủ dậy đã có thức ăn trưa dọn sẵn ra. Và dĩ nhiên là Ngô Trác Thăng nói là anh đã đích thân xuống bếp nấu. Nhìn bữa cơm, cô vô cùng ngạc nhiên.
Anh nấu ăn sao? Ăn được không đây?
Thôi, liều vậy.
Cầm đũa lên, cô gắp đại một món nào đó. Là món sủi cảo cay ngọt, oa! Ngon nha, không ngờ anh nấu ăn ngon vậy nha. Khác xa hoàn toàn tài nấu ăn của cô luôn. Hừ! Ganh tị nha, anh học hỏi ở đâu vậy?
"Sao vậy? Không hợp khẩu vị em sao?" Ngô Trác Thăng hỏi, thấy cô đang suy tư khi ăn xong miếng sườn, mặn quá sao?
Hay cay quá? Hay ngọt quá?
Không nha! Lúc nấu anh đã nếm thử rồi, còn bảo giúp việc nếm thử cho anh nữa kìa.
"Không, ngon lắm." Hạ Như Song ngẩng đầu nhìn Ngô Trác Thăng cười.
Thấy nụ cười, anh thật sự mê người, lần đầu... Cô cười với anh, đây là lần đầu tiên từ khi cưới nhau.
"Ăn xong, cùng tôi đi dạo phố được không?" Hạ Như Song bỗng lên tiếng hỏi. Hôm nay cô muốn gạt hết tất cả công việc sang một bên. Muốn đi đâu đó cho khuây khỏa thôi.
Còn anh? Anh có đồng ý không nhỉ? Xem như hôm nay là ngày nghỉ của cả hai đi.
"Được!" Ngô Trác Thăng trả lời. Bất kể cô nói gì anh đều đồng ý cả. Chỉ cần cô vui vẻ, hạnh phúc là được.
***
Ăn trưa xong, cô về phòng thay đồ. Trước khi thay, cô mang qua phòng anh một chiếc áo sơ mi mới. Đó là chiếc áo cô mua ngày hôm trước, do anh bị nhập viện nên cô chưa có thời gian tặng được.
Nhận lấy chiếc áo, anh không khỏi vui vẻ, đây là cô mua cho anh sao? Nhất định hôm nay anh sẽ mặc nó, cùng cô ra ngoài.
Hạ Như Song cùng Ngô Trác Thăng ra ngoài. Cả hai bước vào trung tâm mua sắm, ai nấy đều nhìn cô với ánh mắt ngưỡng mộ.
Hạ Như Song mặc chiếc váy màu tím nhạt, cổ chữ V, tóc được xõa hai bên, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng thêm vài phần hồng hào. Ngô Trác Thăng mặc áo sơ mi của cô, quần âu, tóc được vuốt ngược ra sau.
Thật đẹp trai nha! Nhìn cả hai như trai tài gái sắc, cả hai đều xứng đôi. Đi loanh quanh cái trung tâm 1 tiếng đồng hồ, cuối cùng cô mệt rã rời đòi đi dạo phố cho khỏe. Dưới phố, cô cùng Ngô Trác Thăng nắm tay đi dạo qua mọi con đường hiên ngang sánh bước bên nhau.
Tất cả là do cô chủ động nha, Ngô Trác Thăng anh vô tội nha.
Nhưng, hôm nay cô sao vậy?
Luôn quan tâm anh làm anh thấy lạ.
Cô rốt cuộc sao vậy nhỉ?
Điện thoại bỗng đổ chuông, cô bỏ tay Ngô Trác Thăng ra, nhìn anh mỉm cười ý nói nghe điện thoại đi. Ngô Trác Thăng gật đầu, đi chỗ khác nghe điện thoại. Hạ Như Song đứng đó đợi Ngô Trác Thăng, lại thấy bên đường có cậu bé đang chạy ra đường. Cô vội vàng cấp tốc chạy đến, ôm cậu bé vào lòng.
Rồi quay sang thấy một chiếc xe đang phóng tới cô với tốc độ nhanh chóng. Cô như chôn chân tại chỗ, đứng lặng người. Nhưng vẫn không quên ôm chặt cậu bé trong lòng, như đến khi chiếc xe lao tới cô vẫn lấy thân mình che cho cậu bé vậy.
Đến khi, một thân hình rắn chắc đầy an toàn ôm cô và cậu bé lăn vài vòng ra khỏi chiếc xe vài bước. Ấy thế, chiếc xe kia như không muốn bỏ qua liền đạp phanh dừng lại, được lúc liền đạp chân ga phóng đi để lại một bầu trời khói bụi. Cậu bé mơ hồ ngồi dậy, sau đó đã ra khỏi vòng tay cô chạy òa khóc đến bên mẹ đang lo lắng. Hạ Như Song vui vẻ mỉm cười, định thần lại tự nhủ mọi chuyện không sao rồi.
Lúc này mới nhận ra, lúc nãy... Ngô Trác Thăng ôm cô phải không?
Quay đầu sang, thấy Ngô Trác Thăng đang đen mặt nhìn mình. Trên trán đã bị thương, nhưng có vẻ anh không cảm thấy đau. Giúp cô đứng dậy, chưa đợi cô mở lời anh đã lên tiếng:
"Hạ Như Song, em muốn chết sao? Sao lại ngu ngốc chạy ra đường như vậy? Biết như vậy nguy hiểm lắm không? Làm ơn, biết anh lo lắm không? Biết anh sợ mất em, sợ em bị gì lắm không? Đừng làm điều dại dột nữa được không?" Anh ôm chặt cô vào lòng, nơi đáy mắt đã đỏ ngầu hiện rõ vài đường tơ máu rõ rệt.
Lúc nãy anh vừa quay lại, thấy cô đang ôm cậu bé đứng giữa đường. Anh vội chạy như điên tới ôm cả hai lăn ra khỏi tầm ngắm của chiếc xe. Cô không biết cái khoảnh khắc đó làm anh như chết lặng, sợ cô xảy ra chuyện gì.
Bị anh mắng, nhưng cô cảm thấy không giận. Nước mắt lại thay nhau rơi xuống, cô cũng không hiểu sao mình lại khóc. Cô sợ, lúc nãy rất sợ.
Rất sợ...
Ôm chặt cô hơn, Ngô Trác Thăng không ngừng vỗ về trấn an. Mọi người đi đường thấy, đầy ngưỡng mộ, có một ít ghen tị. Nhưng trong lúc này họ cảm thấy cả hai rất hạnh phúc.
Ngô Trác Thăng bắt đầu lúc này mới cảm thấy có gì sai, là chiếc xe lúc nãy. Khi nãy, chiếc xe đó thấy cô không hề giảm tốc độ mà còn tăng tốc hơn, như muốn đâm cô vậy.
Còn nữa, lúc anh cứu cô không hề có ai trong xe xuống đi thẳng một mạch.
Đây là có âm mưu?
Hay là gì?