Chương 7: Vẫn Giả Vờ
Chương 7: Vẫn Giả Vờ.
Ông nội mà biết sẽ giảng đạo lý: "Con là vợ sao mà lại vô tâm với chồng vậy hả?"
Nghĩ đến thôi cũng biết nó sẽ dài đằng đẵng thế nào rồi, mong ông đừng biết gì hết nha. Không là cô sẽ nghe văn thơ một ngày trời khi ông về Việt Nam mất thôi.
Nấu bữa trưa xong, cô bỏ đồ ăn vào bình giữ nhiệt rồi đến công ty. Người giúp việc thấy cô nấu ăn vì Ngô Trác Thăng mà khẽ thở dài nhẹ nhõm. Cuối cùng phu nhân cũng ấm áp được chút, không lạnh như băng giá kia nữa rồi.
< Tập đoàn Ngô thị >
Đến công ty, Hạ Như Song vào thẳng phòng làm việc của Ngô Trác Thăng. Không thấy anh ở bàn làm việc mà lại là đang nằm ngủ trên sofa, cô thấy lạ nhìn đồng hồ đeo tay. Mới 11 giờ 30 mà? Sao ngủ rồi?
Đặt bình giữ nhiệt xuống, cô đi lại chỗ Ngô Trác Thăng lay nhẹ anh.
"Trác Thăng, dậy ăn cơm trưa đi." Cô nói nhẹ nhàng, nhưng nhận lại là sự im lặng của anh.
Nhìn gương mặt trắng bệch, đôi môi đang run rẩy mấp máy. Cả người nóng hổi như than, cô vội áp trán cô lên trán anh. Nóng! Nóng quá, anh sốt cao quá. Phải làm sao đây?
"Trác Thăng! Mau tỉnh lại...!" Cô luống cuống cố gắng lay anh dậy.
Đúng lúc đó, Ám Dạ Thần bước vào thấy cô đang luống cuống lay Ngô Trác Thăng vội chạy lại hỏi.
"Sao vậy?"
Hạ Như Song vội quay sang nhìn Ám Dạ Thần: "Giúp tôi, anh ấy sốt cao quá."
"Sao?" Ám Dạ Thần hô to, vội đưa tay lên trán Ngô Trác Thăng.
"Cậu ấy sốt cao quá, nên đưa đến bệnh viện, giúp tôi đỡ cậu ấy xuống đại sảnh." Ám Dạ Thần nói.
Cô gật đầu lia lịa, vội cùng Ám Dạ Thần đỡ Ngô Trác Thăng dậy xuống đại sảnh công ty. Đợi Ám Dạ Thần đi lấy xe, cô ngồi bên cạnh cho anh dựa vào mình.
Lo lắng không ngừng: "Trác Thăng, mau tỉnh lại."
Đừng làm tôi sợ!
Đưa Ngô Trác Thăng đến bệnh viện. Đợi bên ngoài bác sĩ khám cho anh bên trong, khiến cô không ngừng lo lắng, lúc nãy anh rất sốt cao.
Không sao chứ?
Cô rất lo rất lo, nhưng không hiểu sao cả.
Ám Dạ Thần bên cạnh thấy cô lo lắng. Thầm nghĩ: Hừ! Cô hay quá, để cậu ta một mình với công việc chất đống rồi giờ kiệt sức, sốt cao bây giờ lại tỏ vẻ lo lắng ở đây. Thật không hiểu nổi đang chơi trò gì nữa? Lúc vô tâm, lúc ấm áp quan tâm, thật không thể hiểu nổi Hạ Như Song này nữa.
Hạ Như Song đi qua đi lại, lo lắng không ngừng. Lúc trước Quân Nguyệt... Dẹp dẹp, người đang sốt cao bên trong là Ngô Trác Thăng, mày đừng nhầm lẫn Hạ Như Song à.
Lát sau, bác sĩ bước ra, Ám Dạ Thần và Hạ Như Song chạy tới.
"Bác sĩ, anh ấy/Cậu ấy thế nào rồi?" Cả hai đồng thanh.
"Không sao rồi, do làm việc quá sức, ăn không đủ ngủ không đều thôi. Nghỉ ngơi và truyền nước biển sẽ không sao nữa." Nói xong bác sĩ rời đi.
Cả hai thở nhẹ ra, may quá không sao rồi. Lúc nãy Ngô Trác Thăng sốt cao như vậy làm người ta lo chết mà. Ám Dạ Thần nhớ đến dạ dày của Ngô Trác Thăng không tốt, thêm nữa dạo này thấy anh hay uống thuốc, đang sốt thế này nên hỏi lại bác sĩ cho chắc.
"Cô ở đây cùng cậu ấy, tôi đi gặp bác sĩ một lát." Ám Dạ Thần nói xong, bước đi vội vàng.
Hạ Như Song chưa hiểu gì? Đi gặp bác sĩ làm gì? Không lẽ anh còn bị gì sao?
Đứng suy nghĩ hồi, Hạ Như Song vội hỏi y tá bệnh nhân đâu. Y tá ân cần chỉ cho Hạ Như Song. Nghe y tá nói xong cô vội chạy đến phòng Ngô Trác Thăng.
Mở cửa phòng bệnh ra, Hạ Như Song nhẹ nhàng bước vào bên trong. Trên giường, gương mặt của Ngô Trác Thăng trắng bệch không có chút khởi sắc nào. Công việc nhiều vậy sao? Đến nỗi phát sốt cao như vậy.
Đi lại giường, cô ngồi bên cạnh nắm bàn tay đang có toàn hơi lạnh của Ngô Trác Thăng kia. Sự ấm áp từ bàn tay thon dài của Hạ Như Song đã làm Ngô Trác Thăng tỉnh lại. Anh mở mắt ra, nhìn xung quanh mình định thần.
Ưm... Đây là bệnh viện?
Sao anh lại ở đây?
Không phải anh đang nằm trên sofa nghỉ trưa sao?
Sao lại?
"Anh dậy rồi." Tiếng vui mừng của Hạ Như Song bên cạnh làm Ngô Trác Thăng bất giác quay đầu sang.
Hạ Như Song? Sao cô lại ở đây?
"Song Nhi... Sao em?" Ngô Trác Thăng mấp máy môi hỏi, cảm thấy cổ họng rất khô rát.
"Nước..." Ngô Trác Thăng lại nói.
Hạ Như Song nghe thấy vội quay sang rót cho anh một ly nước, đỡ anh dậy uống. Uống được một ít, Ngô Trác Thăng không muốn uống nữa, Hạ Như Song để ly nước sang một bên.
"Sao anh lại ở đây? Không phải anh đang ở công ty sao?" Ngô Trác Thăng lại hỏi.
"Tôi đến đưa đồ ăn trưa cho anh, nhưng lại phát hiện anh bị sốt cao. Nên cùng Ám Dạ Thần đưa anh đến bệnh viện." Hạ Như Song lại trở về dáng vẻ lạnh lùng nói người đàn ông trước mặt kia. Cô không muốn đối diện với anh nữa, chỉ sợ giây phút nóng vội này lại nói gì đó khiến anh bị tổn thương.
Chỉ trách rằng... Tại sao?
Tại sao ông trời lại trêu cô?
Lại cho người đàn ông trước mặt mình lại giống Hạ Quân Nguyệt khốn kiếp kia chứ?
Tại sao chứ?
Tại sao? Cô... Thật sự không thể đối diện với Ngô Trác Thăng. Vì thấy anh bệnh, cô lại nhớ đến Hạ Quân Nguyệt mỗi lần bị sốt. Cô lại xem Ngô Trác Thăng là Hạ Quân Nguyệt.
Thấy cô đang né tránh ánh mắt mình. Cô có lẽ nhìn thấy anh bệnh lại nhớ đến người kia, có lẽ... Vì ánh mắt cô đã nói lên tất cả mọi chuyện rồi.
"Song Nhi." Ngô Trác Thăng gọi nhỏ tên cô.
"Hả?" Hạ Như Song bị anh gọi hoàn hồn, cô lo suy nghĩ không để ý người đàn ông bên cạnh.
"Sao vậy?" Ngô Trác Thăng nhẹ giọng nói, nhẹ nhàng nắm chặt bàn tay đang run rẩy kia.
Thấy anh nắm tay cô vội rút ra, đứng dậy buông câu lạnh lùng: "Anh nghỉ ngơi đi. Mai tôi đến thăm anh, lát nữa tôi cho người mang cháo đến cho anh." Xong, định đứng dậy xoay người đi lại bị Ngô Trác Thăng nắm tay lại.