Chương 17 : Người Cũ.

Chương 17: Người Cũ.
Bên ngoài, Ngô Trác Thăng khẽ lắc đầu, nụ cười nơi khóe môi mang theo vài phần nguy hiểm.
Xem ra, bé con này... Sớm muộn cũng thuộc về anh.
Anh thong thả đứng dậy, quay về phòng. Dù gì đi nữa, việc cô cố tình giữ khoảng cách như vậy... Cũng chỉ là chuyện sớm muộn bị phá vỡ.

Cô loay hoay trong phòng tắm đến 20 phút, thật ra là đỏ mặt xấu hổ nên cô không dám ra ngoài. Đến khi bình tĩnh cô mới xuống nhà. Vừa bước xuống, cô đã thấy anh đang ung dung ngồi đọc báo như chưa hề có gì xảy ra vừa rồi. Cô vội chạy vào bếp nấu bữa sáng, hôm qua cô có nói giúp việc không cần nấu bữa sáng, để cô nấu.

Ngồi bên ngoài, anh nhìn cô đang xấu hổ loay hoay trong bếp kia mà bật cười. Vợ yêu của anh xem ra đang ngại kìa. Giúp việc thấy anh đang nhìn cô trong bếp cười vui vẻ. Còn cô thì đang xấu hổ nấu ăn trong kia, bà mỉm cười, cả hai đang rất hạnh phúc đây. Không giống như trước kia, bây giờ ngôi nhà này cũng ấm áp và đầy hạnh phúc rồi.

Nấu xong, cô ra gọi anh vào ăn sáng. Anh vui vẻ đi vào. Kéo ghế cho cô ngồi đối diện mình, xong quay về ghế mình.

Ăn sáng xong, anh đưa cô đến công ty tràn đầy hạnh phúc. Nhân viên ai cũng ngạc nhiên và ganh tị khi nhìn cả hai đang hạnh phúc kia. Họ thầm nghĩ ấy vậy lúc nào họ mới được hạnh phúc giống như hai người đây?

Cô về phòng làm việc, đầu không ngừng nghĩ đến nụ hôn lúc sáng. Á ngại chết đi được mà, mới sáng mà...
Còn Ngô Trác Thăng, sau khi đưa cô về phòng làm việc thì chạy đến công trình. Không nên để cô biết nên anh đã đi âm thầm ngay sau đó. Công ty đủ việc để lo rồi, không nên để cô lo lắng hơn nữa.

Chạy đến công trình, gia đình của nạn nhân đang làm loạn lên. Ám Dạ Thần đang cố khuyên ngăn nhưng không có tác dụng gì cả. Ngô Trác Thăng vội đi tới, Ám Dạ Thần thấy anh mà thở nhẹ ra. Ôi trời, Tổng Giám Đốc của tôi, sao cậu đến trễ vậy hả?

Người vợ công nhân vừa thấy Ngô Trác Thăng, biết rõ anh là người chịu trách nhiệm về công trình, điên cuồng chạy đến, may mà bảo vệ kịp ngăn lại.

"Trả mạng lại cho chồng tôi." Người phụ nữ gào thét trong tuyệt vọng, ánh mắt đỏ ngầu như muốn nuốt chửng đối phương.

Ngô Trác Thăng khẽ thở dài, chậm rãi bước lại gần.
"Xin bà bình tĩnh... Bà vẫn còn con nhỏ, còn gia đình."

Anh dừng một nhịp, giọng trầm xuống:
"Tôi sẽ bồi thường cho bà một khoản đủ để sống đến hết đời... Và chịu trách nhiệm nuôi dưỡng con của bà, cũng như người thân."
"Không cần! Tôi cần chồng tôi, hãy·trả mạng lại cho chồng tôi!" Người đàn bà gào lên điên dại.
Ngô Trác Thăng khẽ nhắm mắt, giọng trầm xuống:
"Tôi thật sự xin lỗi. Đó là tai nạn... Phía cảnh sát đã kết luận rõ ràng. Tôi rất tiếc cho chồng bà, nhưng chuyện đã xảy ra, tôi không thể thay đổi."
Anh dừng lại một chút, vẻ mệt mỏi thoáng qua. Thật sự... Quá mệt mỏi.
"Mấy người có tiền nên mua chuộc cảnh sát! Tôi không tin đây là tai nạn. Tôi sẽ kiện các người!" Bà ta nghiến răng, ánh mắt đầy oán hận lao lên về phía anh nhưng may bảo vệ ngăn cản kịp thời.
Ngô Trác Thăng nhìn bà ta, ánh mắt dần lạnh đi: "Được. Nếu bà không tin, chúng ta gặp nhau ở tòa đi. Bỏ bà ấy ra."
Xong cũng nói với bảo vệ bỏ bà ấy ra đưa ra ngoài.
Sau khi thấy bóng dáng người phụ nữ kia được đưa đi xa Ám Dạ Thần và Ngô Trác Thăng đứng bên cạnh, chỉ biết lắc đầu thở dài. Ánh mắt hai người chạm nhau, đều mang theo vài phần nặng nề rõ rệt.
"Cậu không thấy lạ sao? Tại sao người đàn bà kia lại cố chấp đến vậy?" Ám Dạ Thần lên tiếng, giọng trầm thấp.
Ngô Trác Thăng im lặng một lúc, ánh mắt dần trở nên sắc lạnh:
"Tớ không rõ... Nhưng có cảm giác chuyện này không đơn giản."
Sau đó khẽ nhíu mày nói tiếp:
"Có lẽ... Phía sau còn có người đang đứng thao túng."
Người đàn bà kia, anh có linh cảm ai đó sai khiến bà ta đằng sau nên mới tới đây làm loạn.
"Người đứng sau? Cậu nghĩ là ai?" Ám Dạ Thần khẽ nhíu mày, không giấu được vẻ ngạc nhiên.
Người đứng sau... Trước giờ anh chưa từng nghĩ tới khả năng này. Vậy mà Ngô Trác Thăng lại...
Ngô Trác Thăng khẽ lắc đầu, ánh mắt trầm xuống. Anh ngừng lại một chút, như đang cân nhắc từng suy nghĩ:
"Tớ cũng không biết. Chuyện này... Tớ đã nghĩ suốt cả đêm. Không có chứng cứ, cũng không chắc linh cảm của mình là đúng."
Ngô Trác Thăng nhìn về khoảng không phía trước, giọng nói thấp dần:
"Nhưng tớ luôn có cảm giác... Mọi thứ không đơn giản như vậy."
"Cũng đúng không phải ngẫu nhiên mà bà ta lại phản ứng dữ dội đến vậy." Ám Dạ Thần cũng suy nghĩ theo chiều hướng này.
Ngô Trác Thăng hạ giọng, ánh mắt lạnh đi:
"Có người đã khiến bà ta tin rằng... Cái chết đó không phải tai nạn. Có người đứng sau giật dây?"
Thật sự... Có người đứng sau sao?
Nếu có... Thì là ai?
**
Tới buổi trưa, công trình dần thưa người. Ám Dạ Thần đã biến mất dạng từ lúc nào cũng không rõ. Ngô Trác Thăng thì rời đi ngay sau đó, quay về công ty đón Hạ Như Song.
Xe lăn bánh được một đoạn, cô nghiêng đầu nhìn anh: "Sáng nay anh không ở công ty?"
Anh vẫn nhìn thẳng phía trước, tay giữ chặt vô lăng không quay xang nhìn cô chỉ sợ cô sẽ nhìn ra được điều gì đó.
Cô liền nói tiếp: "Có việc bên ngoài với Ám Dạ Thần?"
Anh khẽ "ừ" một tiếng, ngắn gọn đến mức không thể hỏi thêm.
Trong xe bao trùm một bầu im lặng.
Hạ Như Song thu lại ánh mắt, quay sang nhìn ra cửa kính. Bóng anh phản chiếu mờ trên đó thật là bình tĩnh, như thường ngày... Nhưng lại có gì đó không đúng.
Cô không hỏi nữa.
Anh cũng không giải thích thêm.
Chỉ là, khoảng cách giữa hai người không biết từ lúc nào... Đã âm thầm kéo dài ra một chút.
< Nhà hàng Nhân Hy >
Xe dừng trước cửa nhà hàng.
Hạ Như Song khẽ siết chặt tay, trong lòng thoáng qua một ý nghĩ mong rằng hôm nay sẽ không gặp người đó. Nhưng vừa bước vào cửa, bước chân cô khựng lại.
Hạ Quân Nguyệt từ bên trong đi ra.
Khoảnh khắc ánh mắt ba người chạm nhau, không gian như chùng xuống. Không ai lên tiếng, chỉ có sự im lặng nặng nề lan ra giữa họ.
Hạ Quân Nguyệt là người phá vỡ trước. Anh khẽ gật đầu, xem như chào hỏi, ánh mắt lướt qua hai người rồi dừng lại trên gương mặt Hạ Như Song thêm một giây ngắn ngủi.
Ngô Trác Thăng vẫn đứng đó, môi cong lên thành một nụ cười nhàn nhạt, không hề né tránh ánh nhìn đối phương.
Chỉ có Hạ Như Song... Cả người cứng lại.
Một thoáng ngắn ngủi, rồi Hạ Quân Nguyệt rời đi.
Hạ Như Song đứng thêm vài giây mới hoàn hồn, sau đó bị Ngô Trác Thăng nhẹ nhàng nắm tay, kéo vào bên trong. Cả bữa ăn diễn ra khá yên tĩnh. Anh vẫn như thường ngày, chăm sóc cô từng chút một, nhưng lại ít nói hơn, ánh mắt cũng trầm lắng hơn. Cô có cảm giác anh đang giấu điều gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không hỏi.