Chương 16: Nụ Hôn Đầu.

Chương 16: Nụ Hôn Đầu.
Hạ Như Song mỉm cười rồi khẽ khép cửa lại đi ra khỏi phòng, vội đi xuống bếp nấu bữa tối cho anh. Còn Ngô Trác Thăng ngồi trong phòng vẫn bất giác nhếch miệng lên mỉm cười. Giờ đây trông cô và anh thật sự giống vợ chồng thật sự rồi, không giống như trước kia nữa. Khiến lòng anh vui lắm!

Mở laptop, anh xem các bảng báo cáo thì Ám Dạ Thần gọi đến.

"Thăng, gia đình bên người bị tai nạn đòi cậu bồi thường không sẽ kiện chúng ta. Ngày mai cậu đến công trình lần nữa được chứ?"

Tiếng Ám Dạ Thần mệt mỏi bên đầu dây. Vì vụ này anh đã không ngủ mấy ngày rồi, bế tắc quá nên anh phải gọi Ngô Trác Thăng và giờ cả hai lây sự phiền não chung, ai cũng mệt mỏi hết.

"Được. Mà chuyện này cậu đừng cho Song Nhi biết, cô ấy cũng đủ mệt ở công ty rồi." Anh vừa nói vừa xoa huyệt thái dương.

"Biết rồi, thôi tớ ngủ, mấy ngày không được ngủ rồi. Xong vụ này cậu nên cho tớ đi nghỉ mát đấy." Ám Dạ Thần lười biếng nói.

"Rồi. Nghỉ ngơi tốt đấy." Nói xong anh cúp máy.

Hầy! Không chỉ có mình anh mà cả Ám Dạ Thần cũng mệt lây theo. Thật đủ phiền phức mà. Dựa đầu vào ghế, suy nghĩ xem ra vụ này không đơn giản như vậy. Nhưng trước nay chưa bao giờ có tai nạn hay gì? Sao lần này lại, do ngẫu nhiên sao?

Không... Anh thật sự nghĩ đây không phải là ngẫu nhiên, có âm mưu và có người đứng sau giật dây.
Nhưng... Ai dám đối đầu với Ngô gia anh chứ? Anh thật sự nghĩ không ra.

Một lúc sau cô lên gọi anh xuống ăn tối. Anh vui vẻ gật đầu rồi xuống nhà ăn tối cùng cô. Ngồi ăn tối, cô và anh luôn gắp thức ăn cho nhau. Cô luôn hỏi anh có vừa miệng không? Có ngon miệng không?

Anh luôn gật đầu, vì cô nấu nên tất cả đều ngon.

"Anh ăn đi." Cô gắp miếng sườn vào chén anh.

Anh cũng gắp cho cô. Ăn cùng cô thế này anh rất vui, rất ấm áp, cảm giác mệt mỏi đã xua tan đi hết rồi. Khi ở bên cô, cô giống như nguồn động lực di động của anh vậy. Người con gái bên ngoài lạnh lùng nhưng bên trong tràn ngập sự ấm áp, đã làm anh yêu từ cái nhìn đầu tiên.

Ăn tối xong, anh bảo cô về phòng nghỉ ngơi. Còn anh thì lại qua thư phòng giải quyết công việc, nên giải quyết một thể cho chắc chắn. Ngô Trác Thăng qua thư phòng, còn cô ngồi trong phòng ngủ. Thoạt suy nghĩ, cả hai tiếp tục ngủ riêng sao?

Ngồi bên thư phòng đến 12 giờ, Ngô Trác Thăng mệt mỏi dừng tay lại, hôm nay đến thôi, dù gì anh cũng không phải người máy. Nên nghỉ ngơi một chút tốt hơn. Qua phòng xem cô sao rồi nhỉ? Không kẻo cô ngủ lại đá chăn nữa lại lạnh cho xem.

Mở cửa phòng ra, anh bất ngờ khi thấy cô đang ôm mình ngồi ngay đầu giường.

Cô đang làm gì vậy?

Ngô Trác Thăng nhẹ nhàng đi lại gần cô, lay nhẹ cô.

"Song Nhi." Anh gọi cô.

Cô lúc này tỉnh ngủ, ngẩng mặt lên nhìn anh.

"Ưm... Anh làm xong việc rồi sao?" Cô biết rõ anh sẽ qua phòng cô, nên cô muốn đợi anh. Muốn đợi anh ngủ cùng với cô.

"Sao em không ngủ đi?"