Chương 26: Hé Lộ.
Chương 26: Hé Lộ.
Pính Pong...
Tiếng chuông cửa vang lên giữa không gian yên tĩnh khiến Hạ Như Song giật mình tỉnh lại, cô vội lau đi lớp mồ hôi còn đọng trên trán rồi cố trấn tĩnh bản thân rồi nhanh chóng bước xuống lầu. Ngô Trác Thăng chắc đã đến công ty từ sớm rồi, trong nhà lúc này chỉ còn lại một mình cô, giờ đây cảm giác trống trải xen lẫn bất an vẫn chưa kịp tan đi sau cơn ác mộng vừa rồi.
Cô mở cửa. Ngay khoảnh khắc cánh cửa hé ra trái tim cô bỗng chốc siết lại.
Đứng trước mặt cô là một người đàn ông trẻ tuổi, mặc áo sơ mi xanh kẻ, dáng vẻ lịch sự, gương mặt anh tuấn... Nhưng không hiểu vì sao, chỉ cần nhìn vào thôi cũng khiến cô có cảm giác lạnh sống lưng.
Như thể có sự cảnh báo rất nguy hiểm, một nỗi sợ vô hình dâng lên.
"Anh... Anh là ai?" Giọng cô run nhẹ, vô thức lùi lại nửa bước.
"Là chị Song Nhi phải Không? Em là Ngô Trác Dĩnh em trai của anh Trác Thăng nè. Trước em có đưa chị vào viện đó." Ngô Trác Dĩnh cười tươi và để lộ chiếc răng khểnh của mình.
"Sao cậu... Cậu lại tới đây? Thăng anh ấy không có nhà." Hạ Như Song cố giữ giọng bình tĩnh, nhưng ánh mắt đã lộ ra sự cảnh giác.
"Ồ! Không em tới là để thăm chị thôi! Có vẻ chị không thích em nên không để em vô nhà nhỉ?" Ngô Trác Dĩnh nghiêng đầu, nụ cười vẫn giữ nguyên.
Vẫn là chiếc răng khểnh đó.
Nhưng lần này đã không còn cảm giác thân thiện nữa. Mà là... Lạnh.
"À vâng, cậu vào đi." Cô liền mở cửa cho anh ta vào vì cô thấy nếu không thể cho anh ta vô chắc kỳ lắm. Anh ta dù sao cũng là em trai của Ngô Trác Thăng mà.
Ngô Trác Dĩnh bước vào nhà, ánh mắt chậm rãi lướt qua từng góc, như đang quan sát hoặc đánh giá điều gì đó.
Hạ Như Song đi theo sau, mang trà ra đặt lên bàn.
"Cậu ngồi xuống uống trà đi."
"À vâng. Chị cứ để em tự nhiên." Anh ta đáp, giọng vẫn ôn hòa. Nhưng lại dừng mắt trước tấm ảnh gia đình trên tường rồi thoạt nhiên ánh mắt lại thay đổi.
"Được!" Song Nhi khó hiểu thầm nghĩ sao anh ta cứ nhìn chằm chằm vào tấm ảnh gia đình vậy nhỉ? Đã thế với ánh mắt hận thù.
Hận thù?
Hạ Như Song liền đứng sững. Tim cô chợt lạnh đi.
Hận thù...?
Tại sao anh ta lại nhìn tấm ảnh đó... Bằng ánh mắt như vậy?
Hạ Như Song giật mình, ánh mắt thoáng hoảng loạn nhìn thẳng vào anh ta. Ngô Trác Dĩnh dường như cũng nhận ra sự khác thường, liền bước lại gần hơn một chút, giọng hạ thấp, mang theo vẻ quan tâm.
"Chị sao vậy? Có ổn không? " Ánh mắt anh ta nhìn cô rất chăm chú. Như thể không muốn bỏ sót bất kỳ phản ứng nhỏ nào.
"À... Không sao." Hạ Như Song vội lắc đầu, cố gắng trấn tĩnh lại bản thân. Nhưng chính cô cũng không hiểu tại sao trong lòng có cảm giác lạnh đến sống lưng như này.
Không khí trong phòng khách bỗng trở nên im lặng đến khó chịu. Lúc sau mới thấy anh ta lên tiếng tiếp.
"Vâng. Mà nghe nói chị từng chứng kiến cảnh ám sát trong bệnh viện đúng không?" Ngô Trác Dĩnh nói lại lộ ra chiếc răng khểnh đó.
"Đúng... Thế." Hạ Như Song khựng lại, đáp chậm rãi.
"Vậy chị có nhớ mặt hung thủ không?" Ngô Trác Dĩnh nghiêng đầu, ánh mắt thoáng qua một tia sắc lạnh rất nhanh rồi biến mất.
Trái tim cô chợt đập mạnh liên hồi.
Câu hỏi này đã quá trực diện.
Quá... Bất thường.
"Tôi... Không nhớ." Cô đáp, cố giữ giọng bình tĩnh.