Chương 6: Lo Lắng Cho Anh
Chương 6: Lo Lắng Cho Anh.
Sáng hôm sau. Hạ Như Song ngủ dậy với cái đầu rất là đau. Ưm... Hôm qua cô uống nhiều quá, nhưng... Sao cô lại ngủ trên giường?
Đây là biệt thự mà?
Sao cô lại về đây được? Ly Mạn Mạn làm sao biết địa chỉ chứ?
Cạch!
Cửa phòng mở ra, Ngô Trác Thăng bước vào với ly sữa nóng trên tay.
"Em dậy rồi. Uống nhiều có thấy đau đầu không? Nếu đau đầu thì nhớ uống thuốc đấy." Ngô Trác Thăng đi lại vừa lo vừa hỏi.
Anh từng uống rượu nhiều, nên anh biết mỗi khi tỉnh lại là như thế nào. Huống chi cô là phụ nữ, uống nhiều như vậy khi tỉnh lại đầu sẽ rất đau.
"Không, không sao..." Hạ Như Song nói.
"Sao tôi lại về nhà được vậy?" Cô thấy tò mò, Ly Mạn Mạn không biết địa chỉ thì sao đưa cô về được? Thêm hôm qua cô say như chết không thể nào còn tỉnh táo đưa địa chỉ cho Ly Mạn Mạn rồi.
"Hôm qua, bạn em lấy điện thoại em gọi cho anh đến đón em. Lúc đó em say khướt rồi không còn tỉnh." Ngô Trác Thăng nói lại câu chuyện ngày hôm qua.
Hạ Như Song nghe vậy gật đầu, tự dưng lại thấy sai ở đâu đó... Ơ mà khoan, sao Ly Mạn Mạn biết số điện thoại lưu trong máy cô vậy?
Á chết! Cô lưu số anh là "Ông Xã" nên Ly Mạn Mạn có lẽ thấy tên như vậy trong danh bạ của cô nên mới gọi anh. Ôi trời mong anh đừng biết nhen. Mất công anh sẽ nghĩ này nghĩ nọ nữa. Nhìn thấy Hạ Như Song, anh lại nhớ đến những lời nói hôm qua của cô. Lời nói đó như muốn đâm vào tim anh lần nữa. Thật sâu và thật sâu...
Nhưng anh quyết, sẽ không bỏ cuộc. Anh sẽ sưởi ấm trái tim của cô. Và làm cô quên tên Hạ Quân Nguyệt kia rồi bằng lòng chấp nhận lấy anh.
Anh quyết!
"Hôm qua, tôi say có nói gì không?" Hạ Như Song vừa hỏi thăm dò vừa xoa huyệt thái dương.
"Không." Ngô Trác Thăng che giấu sự thật.
Thật ra là có đấy! Nhưng anh sẽ không nói, vì sẽ làm cô khó xử và làm cô nhớ đến tên Hạ Quân Nguyệt kia.
Nghe Ngô Trác Thăng nói vậy cô thở nhẹ ra, cô sợ anh biết được cô chán ghét anh vì gương mặt giống Hạ Quân Nguyệt kia. Cô sợ anh đau lòng, nhưng tảng băng trong lòng cô về Hạ Quân Nguyệt kia lại không tan chảy được. Vì cô luôn nhớ đến anh ta từng chút một. Luôn nhớ đến khiến cô càng thêm đau buồn vì điều đó.
Cô quyết sẽ mãi chôn sâu vào lòng, suy nghĩ sẽ không dại dột mà nói ra. Vì điều đó chỉ làm cô và anh đau như nhau thôi. Sau khi nói chuyện xong, cô để ý sắc mặt của Ngô Trác Thăng không tốt bèn hỏi:
"Anh bị cảm sao?"
Ngô Trác Thăng nghe cô nói, nhớ lại hôm qua... Hình như, hôm qua anh lại không ngủ nữa rồi, lại uống cafe và giải quyết mớ tài liệu kia đến sáng nay. Có lẽ vậy nên gương mặt hơi thiếu sắc.
"Không, em ăn sáng đi anh đi làm đây." Nói xong, Ngô Trác Thăng đứng dậy bước đi né tránh câu hỏi của cô.
Hạ Như Song nắm chặt tay thành đấm, cố mở lời:
"Nhớ ăn sáng đầy đủ." Xong, cô cố nở nụ cười nhìn Ngô Trác Thăng.
Nụ cười đó, không dành cho anh nhỉ? Như gượng cười làm cho anh vui cho được?
"Ừm." Ngô Trác Thăng nói xong bước ra ngoài.
Hôm nay Ngô Trác Thăng sao lạ quá vậy? Chẳng lẽ đêm qua mình nói gì sao? Nhưng lúc nãy anh ấy nói không có mà... Vậy là sao? Hay anh ấy gạt mình?
Đêm qua... Hình như mình có nhắc đến Hạ Quân Nguyệt thì phải? Có lẽ đêm qua mình lỡ nói những gì trong lòng ra nên làm anh ấy thành vậy.
Hạ Như Song mày ngu quá đi!
Ngồi vò đầu bức tóc một hồi, cô nhận ra đã 8 giờ rồi, thôi vệ sinh cá nhân đi rồi tính sau vậy. Vệ sinh cá nhân xong, cô uống ly sữa mà lúc nãy Ngô Trác Thăng mang cho rồi xuống nhà.
Ngồi xuống sofa, cô đang suy nghĩ làm gì hôm nay. Mấy ngày nay cô nghỉ việc ở công ty tất cả có lẽ đều do Ngô Trác Thăng giải quyết, cô có quá đáng không? Một mình anh làm nhiều việc như vậy.
Có ổn không? Dạo này nhìn anh không tốt lắm, gương mặt không có chút sức sống nào. Công việc nhiều lắm sao?
Reeng... Reeng...
Tiếng chuông điện thoại đánh tan bầu suy nghĩ của cô. Quay sang lấy điện thoại trong túi ra, là Ly Mạn Mạn gọi.
"Alo!" Hạ Như Song nghe máy.
"Song Nhi, cậu sao rồi? Hôm qua cậu uống nhiều dữ vậy mà." Tiếng Ly Mạn Mạn lo lắng bên đầu dây.
"Không sao, chỉ hơi đau đầu thôi." Hạ Như Song nhẹ giọng nói.
"Ừm... Hôm qua, tớ gọi cho chồng cậu đến... Và...!" Ly Mạn Mạn khó xử nói bên đầu dây kia.
"Giống Hạ Quân Nguyệt phải không? Cả tớ khi kết hôn còn không ngờ mà. Nhưng anh ấy tốt hơn tên Hạ Quân Nguyệt đó, cậu yên tâm." Hạ Như Song thản nhiên nói.
"Ừm...Vậy anh ta có yêu cậu không?"
"Không rõ." Hạ Như Song trả lời không suy nghĩ. Câu hỏi này đi hỏi Ngô Trác Thăng mới đúng, hỏi cô cô hỏi ai giờ?
"Như Song cậu... À mà thôi, nói điện thoại không tiện, ngày mai cậu rảnh không? Hai mình đi cafe? Hôm qua, Max anh ấy chạy về Việt Nam bắt được tớ rồi." Tiếng Ly Mạn Mạn khổ sở nói.
Hu hu, tưởng mượn cớ giận nhau chạy khỏi Max để vui chơi, ai ngờ bị anh tóm lại nhanh gọn và lẹ luôn. A! Em ghét anh tên Lê Ngọc Khánh bảo mẫu khó tính a...
"Ừm, được thôi tớ bận một chút việc rồi, bye cậu." Nói xong Hạ Như Song cúp máy.
Nhìn đồng hồ, 8 giờ 30 rồi bây giờ cô đi siêu thị mua đồ về nấu ăn còn kịp. Hạ Như Song vội chạy về phòng, thay đồ rồi lái xe đến siêu thị. Cô và anh đều có xe riêng, tài xế cả hai ít khi có. Vì cả hai giờ giấc không ổn định nên cũng khó sắp xếp lịch giờ giấc cho tài xế đến đón. Nên cả hai thường tự lái xe đi làm.
Đến siêu thị, Hạ Như Song mua một số thực phẩm cần cho bữa trưa. Cô mua về nấu cho Ngô Trác Thăng bữa cơm, nhìn anh hơi tiều tụy. Nên ăn một chút bồi bổ cho đủ chất.
Vả lại coi như cảm ơn anh chăm sóc cô đêm qua đi. Lái xe đi dạo phố, đi ngang một cửa hàng quần áo, cô ghé vào.
Bước vào trong, nữ nhân viên cúi đầu:
"Chào tiểu thư, cô muốn mua gì ạ?"
Cô mỉm cười rồi không nói gì, nhìn xung quanh cửa tiệm. Dạo quanh một vòng, cô lấy được một chiếc áo sơ mi màu xanh biển nhạt. Cái này chắc hợp với anh nhỉ?
Trước kia Quân... Thôi không nghĩ đến anh ta nữa, Ngô Trác Thăng là Ngô Trác Thăng. Còn Hạ Quân Nguyệt là Hạ Quân Nguyệt, mày đừng xem cả hai là một, tỉnh lại Hạ Như Song.
Lựa áo xong, cô về biệt thự nấu bữa trưa. Lâu rồi cô cũng không nấu ăn, bây giờ cũng có dịp rồi nhỉ? Nhưng không biết có hợp khẩu vị của Ngô Trác Thăng không đây? Hầy kết hôn lâu vậy mà chỉ anh biết cô ra sao, thích gì khẩu vị gì, còn cô thì... Chả biết gì cả?