Chương 25: Em Trai Nuôi.
Chương 25: Em Trai Nuôi.
Sáng hôm sau, Ngô Trác Thăng thức dậy rất sớm vì có một cuộc họp quan trọng.
Anh nhẹ nhàng rời giường, động tác cẩn thận như sợ đánh thức người bên cạnh. Nhìn Hạ Như Song vẫn còn say ngủ, gương mặt yên tĩnh hiếm hoi sau những ngày hỗn loạn, ánh mắt anh dịu lại.
Anh cúi xuống, khẽ hôn lên trán cô.
"Ngủ thêm đi..." Giọng anh thấp, gần như chỉ là một lời thì thầm.
Sau đó, anh gọi Ly Mạn Mạn đến chăm sóc cô rồi mới rời đi.
Gần trưa, Hạ Như Song mới tỉnh dậy.
Cô khẽ nhúc nhích nhưng ngay lập tức, một cảm giác ê ẩm lan khắp cơ thể. Như thể từng thớ cơ đều bị kéo căng, đau nhức đến mức khiến cô không khỏi nhíu mày.
"Ưm..."
Cô khẽ rên một tiếng, vừa xấu hổ vừa bất lực.
Ký ức đêm qua lờ mờ hiện về khiến cho giây sau mặt cô lập tức đỏ bừng. Nhưng vẫn chưa kịp chìm trong suy nghĩ của mình, cô đã cảm nhận được một ánh nhìn cực kỳ "nặng đô" đang nhìn về mình.
Hạ Như Song chậm rãi quay đầu. Và bắt gặp Ly Mạn Mạn đang ngồi bên cạnh, khoanh tay, trợn tròn mắt nhìn cô.
Ánh mắt đó... Không khác gì đang "thẩm vấn phạm nhân".
"..."
Không khí trong phòng bỗng chốc trở nên kỳ lạ khó tả.
"Đêm qua làm việc quá sức hử?" Ly Mạn Mạn chậm rãi lên tiếng châm ngòi, giọng đầy ẩn ý.
"Ê này cậu hâm à!!" Hạ Như Song lập tức phản bác, nhưng mặt lại đỏ bừng lên như trái cà chua.
"Không phải chối. Mặt cậu nói lên hết rồi kìa haha." Ly Mạn Mạn nhướn mày, cười gian. Nói rồi, cô còn cố ý đẩy nhẹ Hạ Như Song một cái.
"Cậu!!" Hạ Như Song nghẹn lời, vừa xấu hổ vừa bực, nhưng lại không biết phản bác thế nào.
Cuối cùng chỉ có thể quay mặt đi, lẩm bẩm: "Đáng ghét!!"
"Thôi đi! Làm ơn Ly Mạn Mạn đại nhân, bụng tôi đang đánh trống kêu oan đây, có gì cho tôi ăn không?" Hạ Như Song nhanh chóng chuyển chủ đề, đưa tay ôm bụng than.
"Được, có đấy... Cháo của chồng cô đây." Ly Mạn Mạn liền đưa tô cháo vẫn còn ấm của Ngô Trác Thăng chuẩn bị.
Hai chữ "chồng cô" được cô cố ý nhấn mạnh. Hạ Như Song khựng lại một chút đem theo ánh mắt vô thức dịu xuống.
Hạ Như Song không nói gì nữa liền ăn ngấu nghiến hết bát này tới bát khác như thể đã đói lâu lắm rồi. Ăn xong xuôi uống thuốc của Ly Mạn Mạn đưa, đặt cốc nước xuống, cô chợt nhớ ra điều gì đó, ánh mắt thoáng trầm lại.
"Mạn Mạn."
"Hử?" Mạn Mạn ngước lên nhìn.
"Cậu có nhớ lúc tớ ở trong công viên cái lúc sắp ngất đi ý, có người đàn ông nào đến bên tụi mình vậy?" Cô thực sự rất muốn biết và tò mò.
Còn Ly Mạn Mạn tưởng cô chỉ hỏi vậy cho biết thôi liền nói: "Có! Anh ta là em trai nuôi của chồng cậu, tên là Ngô Trác Dĩnh."
"Em trai nuôi?" Hạ Như Song khẽ lặp lại.
"Đúng thế! Thấy Ngô Trác Thăng bảo là anh ta du học bên Mỹ mới về."
Ngô Trác Dĩnh? Em trai nuôi? Bên Mỹ?
Hạ Như Song khẽ cau mày. Rõ ràng là cô cảm giác thấy quen nha nhưng không nhớ là đã gặp ở đâu rồi.
"Mà sao vậy?" Thấy cô trầm tư Ly Mạn Mạn liền hỏi.
"À không, mà tớ với Thăng sẽ làm đám cưới lần nữa..." Hạ Như Song lắc đầu, rồi nhanh chóng chuyển chủ đề khác.