Chương 5: Đợi Cô Yêu Anh
Chương 5: Đợi Cô Yêu Anh.
Ở nhà, Ngô Trác Thăng ngồi trong thư phòng cảm thấy hơi nhức đầu. Anh tìm thuốc nhức đầu vội uống vào. Có lẽ anh nên nghe theo Ám Dạ Thần, nên nghỉ ngơi một chút, nếu không lại có bệnh gì ông nội nghe tin sẽ lo lắng chết mất.
Thoáng liếc qua chiếc đồng hồ bên cạnh, thấy đã 9 giờ mà cô chưa về. Do mệt mỏi anh không biết thời gian đã trôi qua nhanh đến như thế. Nhưng giờ cô chưa về, đã trễ vậy mà. Bây giờ bên ngoài rất nguy hiểm, không nên để cô về một mình thế được.
Cầm điện thoại lên, anh định gọi hỏi cô còn ở bar Cám Dỗ không để anh tới đón. Nhưng chưa gọi thì điện thoại đã reo. Nhìn dãy số trên màn hình, thấy là số cô anh vội nghe máy ngay.
"Song Nhi, em đang ở đâu vậy? Biết anh lo lắm không?" Ngô Trác Thăng hỏi tới tấp.
"À! Tôi là Ly Mạn Mạn bạn của Song Nhi, anh là chồng cô ấy phải không? Anh đến bar Cám Dỗ đón cô ấy được không? Cô ấy say khướt rồi." Tiếng Ly Mạn Mạn bên đầu dây vang lên liến thoắng, thêm tiếng nhạc và tiếng của Hạ Như Song.
"Ưm... Ưm." Hạ Như Song khó chịu do uống quá nhiều.
Nghe thấy cô say, anh liền vội trả lời: "Được."
Vì lo lắng cho cô, Ngô Trác Thăng đã chạy hết tốc độ đến Cám Dỗ trong vòng 10 phút. Đến nơi thấy cô trong tình trạng đang say khướt được Ly Mạn Mạn đỡ. Anh vội xuống xe chạy lại.
"Song Nhi." Anh gọi tên Hạ Như Song rồi mau chóng đỡ lấy cô.
Ly Mạn Mạn thoát khỏi cô mừng không ngớt, ôi trời Hạ Như Song say làm người ta mệt chết mà. À mà khoan, anh chàng này là Ngô Trác Thăng chồng của Hạ Như Song bạn cô sao?
OMG một câu thôi: Đẹp trai, Hạ Như Song cậu đúng là có số sướng nhất rồi. Có chồng đẹp trai lại tài giỏi cộng thêm luôn quan tâm, chăm sóc nữa còn gì bằng. Nhìn cái biểu hiện này anh ta đang rất lo cho Hạ Như Song đây mà.
Chậc chậc! Lúc nào Max mới được vậy đây? Khoan... Gượng lại chút, gương mặt anh ta, sao lại giống... Giống tên Hạ Quân Nguyệt kia quá vậy trời? Anh em sinh đôi sao? Cái này không thể rồi, vì anh này họ Ngô tên kia họ Hạ mà. Vô lý làm sao!
Nhưng tại sao gương mặt lại giống nhau đến vậy. Tuy rằng là trên đời này có thể người giống người nhưng... Sao lại giống đến mức vậy?
Ngô Trác Thăng thấy Hạ Như Song say không biết làm sao chỉ biết bế cô lên, rồi nhìn lên thấy Ly Mạn Mạn đang suy nghĩ lum la gì đó: "Cô gì ơi, cảm ơn cô!"
Nghe Ngô Trác Thăng nói, Ly Mạn Mạn hoàn hồn lại.
"À không có gì."
"Cô có cần tôi đưa cô về nhà luôn không?" Ngô Trác Thăng hỏi.
"À không không cần, xe nhà tôi sắp đến rồi. Anh đưa Song Nhi về đi, cậu ấy uống nhiều lắm." Ly Mạn Mạn nói.
Ngô Trác Thăng gật đầu, rồi bế Hạ Như Song về phía xe về nhà.
***
< Biệt thự Ngô gia >
"Ưm... Muốn uống nữa." Hạ Như Song nói mớ.
Ngô Trác Thăng nghe thấy chỉ biết thở dài, em say đến chừng này rồi mà còn muốn uống nữa sao? Nếu cô gái lúc nãy không gọi cho anh bằng điện thoại em thì anh không biết đêm nay em lạc trôi về đâu luôn rồi đó.
Hầy! Hạ Như Song ơi là Hạ Như Song. Em thật quá lạnh lùng, quá cứng đầu.
Đem cô về nhà, bế nhẹ nhàng cô về phòng ngủ. Để cô nằm trên giường xong xuôi, anh vội vào phòng tắm lấy khăn ướt ra lau mặt cho cô.
"Ưm... Hạ Quân Nguyệt sao anh lại bỏ tôi?" Cô mở mắt ra nói giọng bực bội, trách móc.
"Anh là Ngô Trác Thăng không phải gì Hạ Quân Nguyệt gì đó..." Ngô Trác Thăng vội nói.
"Xạo... Nguyên cái mặt anh trước mặt tôi mà. Haha! Quân Nguyệt khốn nạn, anh là đồ khốn nạn. Sao lại bỏ tôi đi theo người khác... Anh biết tôi phải kết hôn với Ngô Trác Thăng người có gương mặt giống anh. Tôi hận anh! Vậy mà bây giờ lại cưới một người y hệt anh. Ông trời trêu tôi, trêu đùa tôi... Hic!!"
Hạ Như Song dường như gào khóc, mệt quá khiến cô hết hơi sức, liền ngưng một chút lại rồi sau đó lại thấy cố dồn nén nói ra tiếp.
"Chỉ là nhiều khi tôi muốn yêu Ngô Trác Thăng lắm? Nhưng gương mặt anh ta lại giống anh tên khốn nhà anh, cho nên tôi không dám. Sợ... Sợ anh ta bỏ tôi như anh, Hạ Như Song tôi không dám yêu anh ta. Không dám yêu anh ta..."
Đến đây như đã quá đỗi sự chịu đựng liền vừa khóc vừa gục đầu vào ngực Ngô Trác Thăng, nước mắt đã ướt đẫm áo anh. Tiếng nấc nghẹn đến xé tim, khiến anh càng ôm chặt lấy cô hơn. Nhưng chỉ biết im lặng, để nỗi đau của cô cứa vào lòng mình từng chút một.
Từng lời, từng lời của cô như những đầu lưỡi dao đâm vào tim Ngô Trác Thăng chút một. Thì ra đây chính là lý do cô luôn lạnh nhạt với anh bấy lâu nay. Hèn gì, hèn gì cô luôn ghét anh, lạnh nhạt và chán ghét anh đến như vậy. Không ngờ rằng cô lại phải trải qua một quá khứ đau thương như thế...
Tất cả cũng chỉ vì cái gương mặt anh giống người tên Hạ Quân Nguyệt đó? Chỉ vì giống... Chỉ vì giống... Ngô Trác Thăng mày ngu ngốc thật mà.
Để cô nằm xuống anh vẫn tiếp tục lau mặt cho cô nhẹ nhàng, cẩn thận chút một chỉ sợ lỡ làm đau cô. Thôi kệ giờ chuyện đã rõ rồi, anh sau này sẽ quyết tâm đánh tan lớp băng trong lòng cô và để cho cô chấp nhận anh. Anh quyết sẽ làm và quyết đợi đến khi cô yêu anh.
Lau mặt cho cô xong, anh kéo chăn lên đắp cho cô. Đứng dậy định quay người đi lại bị tay cô vươn ra nắm một bên áo mình lại.
"Tôi... Sẽ... Sau này yêu Ngô Trác Thăng." Giọng cô thút thít nói ngắt quãng.
Nghe câu nói của cô xong, Ngô Trác Thăng bỗng cười xoay người gỡ nhẹ tay cô ra hôn lên trán cô nụ hôn tràn đầy hạnh phúc: "Anh sẽ đợi em yêu anh..."
**
"Max, hôm nay em gặp... Một người giống Hạ Quân Nguyệt." Ly Mạn Mạn nói. Quay sang nhìn người bên cạnh đang lái xe bên cạnh kia.
Đó là Max - Lê Ngọc Khánh, người yêu hiện tại của cô. Cũng là người chọc cô giận dỗi từ Pháp bỏ bay về Việt Nam. Ai ngờ anh biết được cái và đuổi theo ngay sau đó, không cần suy nghĩ đặt vé máy bay về Việt Nam cấp tốc. Và dùng máy định vị trên sợi dây chuyền anh tặng cho cô và đuổi theo cô đến bar Cám Dỗ này luôn.
"Mạn Nhi, em nói giỡn hả?" Lê Ngọc Khánh quay sang nhìn Ly Mạn Mạn đang suy nghĩ gì đó.
"Không, em không giỡn. Em gặp chồng của Song Nhi, tên Ngô Trác Thăng. Gương mặt anh ta y như Hạ Quân Nguyệt anh à." Ly Mạn Mạn nói đầy lo lắng.
Lê Ngọc Khánh bỗng cau mày, ông trời trớ trêu Hạ Như Song sao? Người làm đau Hạ Như Song là Hạ Quân Nguyệt. Không ngờ cô lại kết hôn với ngay người có gương mặt như Hạ Quân Nguyệt.
Quả thật trái đất này tròn nhỉ?
"Em thấy anh ta thế nào?" Lê Ngọc Khánh quay sang hỏi.
"Rất tốt, rất quan tâm Song Nhi. Và hình như anh ta yêu cậu ấy thật lòng, trong hôn nhân có hôn ước này." Ly Mạn Mạn trầm tư phát biểu.
"Em đừng lo. Nếu anh ta yêu Song Nhi, anh ta sẽ biết cách làm tan đi lớp băng trong lòng của Song Nhi đối với quá khứ về Hạ Quân Nguyệt. Thôi, anh ta sẽ có cách em đừng lo." Lê Ngọc Khánh nói thản nhiên.
"Sao... Sao anh chắc?" Ly Mạn Mạn ngạc nhiên.
Hôm nay anh sao triết lí học quá vậy? Bộ đầu vừa đập vào đâu sao?
"Đó là suy nghĩ của đàn ông tụi anh, em không hiểu đâu." Lê Ngọc Khánh mỉm cười nói.
Là một người đàn ông, anh chắc chắn tên Ngô Trác Thăng đấy sẽ làm gì đó để cảm hóa được một tảng băng.
Anh chắc chắn!