Chương 15 : Âm Mưu.
Chương 15: Âm Mưu.
"Em có sao không?" Ngô Trác Thăng thấy cô ngồi vào bàn xong vẫn thơ thẩn mãi anh liền chủ động lên tiếng.
"Anh... Ăn gì?" Hạ Như Song vội đẩy menu qua cho anh. Lúc này anh mới nhận ra, nãy giờ do anh chỉ lo suy nghĩ mà không đến chuyện bữa trưa. Vội hỏi lại cô ăn gì rồi gọi món. Trước khi phục vụ đi, anh bảo phục vụ mang thêm một ly nước cam ép.
Cô chớp mắt nhìn anh. Anh dưỡng da hay gì sao mà gọi nước cam vậy? Hay là... Cho cô?
Nhìn biểu hiện trên mặt cô anh cũng đủ hiểu đang thắc mắc gì. Vội nói: "Nước cam cho em, nó tốt sức khỏe cho em." Anh nhẹ nhàng nói.
Công nhận bộ dạng của cô bây giờ thật ngốc mà. Giống một đứa trẻ ba tuổi đang lẽo đẽo theo một người lớn thật.
"Ơ, à cảm ơn." Cô ngượng ngùng. Hình như dạo này anh và cô đã quá thân thiết nhiệt tình với nhau hơn, anh cũng hiểu rõ suy nghĩ của cô hơn thì phải. Từ lúc mà cô bỏ cái lớp lạnh lùng băng giá kia xuống rồi?
Từ lúc nào trở nên thân với anh hơn, từ lúc nào cô và anh đã dần cư xử như vợ chồng vậy? Từ lúc nào nhỉ? Anh bỗng nắm lấy chặt bàn tay cô. Nắm lấy bàn tay đang hơi run đan xen khó xử kia. Bất chợt bị anh nắm bất ngờ, làm cô giật bắn mình. Hình như dạo này cô hơi bất ổn hơn rồi. Mỗi lần anh chạm vào cô là cô giật mình như bị điện giật xẹt ngang người.
"Song Nhi, nếu anh ta làm phiền em, em hãy nói anh. Anh sẽ xử đẹp anh ta." Ngô Trác Thăng im hồi lâu mới lên tiếng nói, anh quyết định nói thẳng!
Anh không cho tên khốn đó cướp lấy cô. Cô là của anh, mãi là của anh.
"Thăng..." Cô bất ngờ khi nghe anh nói vậy. Anh... Đang muốn chiếm hữu cô sao? Anh đang dần bá đạo đây sao?
"Nhớ, hãy luôn nhớ lời anh nói vì anh mãi bên em, em hiểu không?" Ngô Trác Thăng dùng giọng chắc nịch nói.
"Vâng..." Cô mỉm cười ngây ngốc đáp lại anh, khoé mi ươn ướt, một giọt nước mắt lăn dài trên má cô.
Từ lúc nào cô tin tưởng anh, giao cho anh niềm tin và dần... Dựa vào anh. Dường như anh là nơi tin cậy để cô dựa vào. Cô dần trở nên yếu đuối trước mặt anh rồi, thật đáng ghét mà.
Ngô Trác Thăng đưa tay lên lau nước mắt cho cô. Còn mèo nhỏ này đã yếu đuối khi nào vậy? Không giống Hạ Như Song lạnh lùng băng giá của anh trước kia nha.
Sau một hồi ăn bữa trưa xong, anh đưa cô về công ty. Cô bỗng ngồi bên cạnh, nắm chặt tay anh, đỏ mặt ngượng ngạo. Sau này... Cô chấp nhận anh, và sẽ sống hạnh phúc phải không?
Cô đã tự hứa với bản thân, Hạ Quân Nguyệt mãi chỉ là quá khứ. Còn Ngô Trác Thăng anh là tương lai, hiện tại còn là chỗ dựa cho cô, là nơi cô tin tưởng gửi gắm sau này. Cô tin... Anh sau này là hạnh phúc của cô, còn Quân Nguyệt hãy cho hòa vào cát bụi của quá khứ.
Về công ty, anh và cô nắm chặt tay nhau hạnh phúc bước vào. Nhân viên rất ngạc nhiên, vì nghe tin giám đốc của họ kết hôn với cô. Cô rất lạnh lùng với anh, vậy mà bây giờ... Xem ra anh có tài lắm nha, chinh phục được vợ yêu rồi.
Chậc... Tổng giám đốc của họ thật tuyệt, nên phải cần học hỏi nha.
Cô và anh bỗng hạnh phúc, anh tưởng mình đang mơ. Tự nhéo mình một cái. Đau! Rất đau, anh không mơ, không hề mơ. Cô ngồi bên cạnh thấy anh đang tự nhéo mình, vội hỏi: "Anh... Anh sao vậy?"
"Không sao." Anh vội trả lời, hầy anh vui quá bị lẫn rồi.
Cô bụp miệng cười lớn giòn tan mang theo hương vị ngọt ngào.
"Hihi anh thật là... Xem anh kìa!" Cô nhìn anh đầy hạnh phúc nói. Anh bảo đảm đang tưởng mình đang mơ nè. Cũng phải thôi, ai biểu lúc trước cô lạnh lùng làm gì.
Anh nhìn cô cười. Cô bé ngốc, sau này hai ta sẽ hạnh phúc nhỉ?
Cả hai đang vui vẻ, bị tiếng chuông điện thoại của anh làm phiền. Cầm điện thoại lên xem, là Ám Dạ Thần gọi.
"Alo." Anh nhấc máy.
"..."
"Được, tớ sẽ đi." Xong, anh cúp máy.
"Có chuyện gì sao?" Cô vội hỏi.
"Bên công trường có chút chuyện. Em ở công ty giúp anh giải quyết công việc nhé. Anh phải qua chỗ Ám Dạ Thần giải quyết một số việc." Ngô Trác Thăng gấp gáp nói.
Ám Dạ Thần không gọi điện anh thật sự không biết bên công trình có chuyện. Đó là có người đã gặp tai nạn, và đã... Chết!
"Anh đi đi, để công việc ở đây cho em." Cô nhẹ nhàng nói, lúc nãy cô nghe được giọng của Ám Dạ Thần rất gấp gáp thì phải.
Ai chứ giọng của Ám Dạ Thần cô không quên, nghe thoáng biết rõ là giọng anh ta rồi. Ngô Trác Thăng vội rời đi. Trước khi đi anh dặn cô, nếu đến chiều anh chưa về công ty thì cô hãy về nhà đợi anh.
Anh vừa đi, cô liền quay về phòng lấy tài liệu, ôm qua phòng anh làm. Bên phòng anh đủ tài liệu và báo cáo cho cô cần, làm đây cho tiện, không cần chạy qua chạy lại mất công.
Đến chiều, Ngô Trác Thăng quay về công ty, anh về công ty lấy một số tài liệu rồi đem về nhà. Bên công trình gặp tai nạn ngoài ý muốn, anh còn đang cảm thấy thật phiền phức đây. Vào phòng làm việc, anh thấy cô đã ngủ trên sofa. Cô chưa về nhà sao? Sao còn ngủ ở đây?
Đi tới nhìn trên bàn, là cô do làm việc nên ngủ quên sao? Thật là... Dạo này anh và cô quá bận rộn, bây giờ lại gặp thêm vụ tai nạn nữa. Điên đầu thật mà! Anh không nên nói cho cô biết thì hơn, không làm cho cô lo lắng nữa.
Lấy tài liệu cần thiết, anh gọi tài xế đến đón. Anh đang mệt, thật không muốn cầm lái. Lại thêm cái con heo con này đang ngủ nữa, thật là... Tài xế đậu xe dưới công ty, anh bế cô vào lòng rồi đi xuống đại sảnh.
Về đến nhà, anh đặt cô lên giường, xong đi tắm. Ông nội quá thương anh và cô. Nên để lại cái công ty đủ thứ chuyện này cho cả hai đứa, thật mệt mỏi mà. Tắm xong, anh qua thư phòng làm việc. Tháng này và tháng sau anh chắc không có thời gian nghỉ ngơi luôn mất.
Hên là có Ám Dạ Thần và cô không toi anh luôn. Một mình anh làm xong chắc bẹp dí như con tép luôn mất. Hầy, lúc nào anh với cô mới có thời gian riêng dành cho nhau đây.
Trong thư phòng được 30 phút, cửa phòng mở ra. Là cô, cô đang mặc bộ đồ ngủ bằng lụa ở nhà. Chắc cô đã dậy và tắm rồi.
"Thăng..." Cô bước vào gọi tên anh.
"Sao em không ngủ nữa đi? Em đang mệt mà." Ngô Trác Thăng xoay ghế lại nói.
Hạ Như Song lắc đầu nhẹ rồi hỏi tiếp: "Em không mệt, anh ăn tối không?"
Anh gật đầu.
"Vậy đợi em nấu bữa tối nhé? Được không?" Cô lại hỏi.
"Được." Anh nhẹ nhàng thoáng nhìn cô chăm chú gật đầu cái nữa rồi lưu luyến rời mắt khỏi cô nhìn vào đống hồ tài liệu rang rở.