Chương 24: Ái Tình.
Chương 24: Ái Tình.
Trang điểm nhẹ, thay đồ xong, Hạ Như Song kéo Ly Mạn Mạn ra ngoài.
Hai người đi dạo khắp nơi. Hết cửa hàng này đến cửa hàng khác, rồi lại ghé ăn uống, mua sắm đủ thứ. Ly Mạn Mạn bị cô kéo đi đến chóng cả mặt. Thầm nghĩ rằng: Cô bạn thân đang bị thương tích đầy mình đấy sao lại còn sung sức hơn cả cô vậy chứ?!
"Hạ Như Song! Cậu đi chậm lại chút coi!" Ly Mạn Mạn thở hổn hển, gần như bị lôi đi.
Nhưng Hạ Như Song chỉ cười, như thể muốn dùng sự náo nhiệt này để quên đi tất cả. Cuối cùng, khi cả hai đều mệt rã rời thì Ly Mạn Mạn kéo cô vào một công viên gần đó.
"Ngồi xuống! Nghỉ!" Ly Mạn Mạn gần như ra lệnh.
Hai người ngồi xuống ghế đá, mỗi người cầm một lon nước ép.
Ly Mạn Mạn mở nắp, uống một hơi dài.
"Nếu không có cái này... Tớ chắc chết vì khát và mệt mất."
Hạ Như Song khẽ cười, cũng đưa lon nước lên uống.
Không khí xung quanh thật yên bình, ánh nắng chiều rơi xuống thảm cỏ, đám trẻ cầm súng nước đuổi nhau. Tiếng cười vang lên vô tư đến lạ.
Bọn trẻ bắn nước bắn tung tóe kèm theo tiếng hét, tiếng cười nô đùa. Thoạt nhìn rất bình thường, rất vô hại. Nhưng... Ánh mắt Hạ Như Song chợt khựng lại.
Một hình ảnh đan xen đè chồng lên hiện trước mắt cô.
Rồi người đàn ông đó xuất hiện cầm trên tay hắn là khẩu súng, thứ bắn ra từ đó không phải nước mà là thứ chất lỏng màu đỏ... Lon nước trên tay rớt xuống lăn đi cả một đoạn dài, cô ôm đầu mình lại lẩm bẩm: "Máu... Người phụ nữ..."
"Đừng lại đây!" Giọng cô nhỏ dần, đứt quãng cùng hơi thở trở nên gấp gáp. Ánh mắt cô trống rỗng, run rẩy như vẫn mắc kẹt trong cơn ác mộng sâu thẳm kia.
Ly Mạn Mạn thấy không ổn, bỏ lon nước xuống chạy lại vội đỡ cô: "Song Nhi, Song Nhi cậu sao vậy?"
Lúc nãy còn bình thường mà... Giờ sao lại như vậy chứ?
Hạ Như Song như không nghe thấy, cứ lẩm bẩm rồi sợ hãi ngồi đó.
"Song Nhi, bình tĩnh lại đi." Ly Mạn Mạn hoảng hốt, vội vàng giữ lấy vai cô, cố lay nhẹ cũng không hề nhận lại lời nào từ Hạ Như Song.
**
Ngô Trác Thăng vừa nghe tin Hạ Như Song hoảng loạn rồi lại phải nhập viện, lập tức bỏ hết mọi việc, chạy thẳng đến bệnh viện.
Lê Ngọc Khánh cũng theo sau.
Ám Dạ Thần bị giữ lại ở công ty xử lý công việc nên không thể đến.
Còn Hạ Quân Nguyệt... Lặng lẽ theo phía sau.
"..."
Trước cửa phòng cấp cứu, không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
Nhưng vừa đến nơi ánh mắt Ngô Trác Thăng lập tức khựng lại khi nhìn thấy người đàn ông đang đứng cạnh Ly Mạn Mạn là... Ngô Trác Dĩnh - Em nuôi của anh.
Người đã được ông nội nhận về, hiện đang du học ở Mỹ.
Sao lại xuất hiện ở đây?
"Ngô Dĩnh, em..." Ngô Trác Thăng sững sờ, sao lại ở đây chứ?
"Ủa, anh Trác Thăng..." Ngô Trác Dĩnh quay người lại, bất ngờ khi thấy Ngô Trác Thăng.
"Sao em lại ở đây?" Giọng Ngô Trác Thăng trầm xuống.
"Em mới về nước hôm nay, định tối về thăm anh nhưng lại gặp cô gái này và cô gái kia bị gì đó nên em giúp." Ngô Trác Dĩnh trả lời.
Ngô Trác Thăng nghe xong, sắc mặt lập tức thay đổi.
Hạ Như Song!
Anh không nói thêm gì, lập tức bước đến trước mặt Ly Mạn Mạn.
"Cô ấy sao rồi? Sao lại cấp cứu?" Giọng anh gấp gáp.