Chương 4: Ly Mạn Mạn
Chương 4: Ly Mạn Mạn.
Sáng hôm sau.
Hạ Như Song thức dậy, thấy đã có thức ăn sáng bên cạnh. Còn có một tờ giấy nhắn: "Em ăn sáng rồi đi đâu đi, thời gian này em không cần đi làm đâu. Hãy làm gì em thích đi, còn công việc cứ để anh lo."
Cầm tờ giấy, Hạ Như Song bỗng nở nụ cười lạ thường. Là anh nói nha, vậy tôi đi chơi vậy. Vệ sinh cá nhân xong xuôi, cô bước ra ăn sáng ngon lành. Sực nhớ đến Ngô Trác Thăng đã ăn chưa? Cô ăn nhanh rồi xuống nhà hỏi giúp việc.
Thấy cô xuống, giúp việc tưởng cô muốn ăn thêm gì vội hỏi:
"Phu nhân muốn thêm gì nữa hả?"
"Không, Trác Thăng anh ta đã ăn sáng chưa?" Hạ Như Song hỏi.
"Dạ rồi ạ, ông chủ dặn phu nhân nhớ ăn hết bữa sáng. Phu nhân chịu quan tâm ông chủ rồi sao? Tốt quá, như vậy làm ông chủ vui hơn rồi."
"Ừm." Nói xong cô quay về phòng, hôm trước cô phát hiện trong tủ của Ngô Trác Thăng có thuốc đau bao tử. Do anh không ăn uống đầy đủ đây mà.
Anh có mệnh hệ gì cô chính là người chết chắc với ông nội đầu tiên.
**
Ở công ty, Ngô Trác Thăng cảm thấy mệt mỏi. Công việc ngày càng nhiều, một mình anh thật sự không thể giải quyết nổi. Nhưng đành chịu thôi. Như vậy cô mới được rảnh rỗi, thoải mái mà đi đâu đó dạo chơi. Anh chịu được hết tất cả chỉ cần cô vui thì anh cũng vui.
"Giám đốc của tôi à, anh đã làm việc hơi quá sức đấy. Nghỉ chút đi." Ám Dạ Thần lao vô nói, thấy Ngô Trác Thăng cứ lo làm việc không chịu nghỉ ngơi làm người bạn như anh lo chết mà. Có phải mình đồng da sắt đâu mà...
"Thần, tớ không sao." Ngô Trác Thăng cười gượng trả lời.
"Hầy! Thua cậu, tại sao cô vợ của cậu lại vô tâm vậy chứ? Mình thì an nhàn ở nhà. Còn chồng thì lại cực khổ làm việc với mớ tài liệu chất đống kia." Ám Dạ Thần thở dài nói.
"Không sao, để cô ấy thoải mái đi. Huống chi cô ấy cũng không thích mấy việc này mà." Ngô Trác Thăng nói vừa xoa huyệt thái dương.
Ám Dạ Thần im lặng, lòng dấy lên nỗi bức bối. Đồ ngốc... Sao cậu lại lo cho Hạ Như Song đến mức này chứ? Cô ta nào có yêu cậu đâu?
Không lẽ... Cậu thực sự đã yêu Hạ Như Song rồi sao, Ngô Trác Thăng?
Cảm thấy chẳng thể nói gì thêm, Ám Dạ Thần đặt mấy viên thuốc và ly nước xuống bàn.
"Uống đi, rồi nghỉ ngơi một chút. Đừng để gục ngã trên đống tài liệu này." Giọng anh thấp hẳn, xen lẫn bất lực.
Ngô Trác Thăng nhìn những viên thuốc trắng trên bàn, lặng lẽ cầm lên. Anh chúa ghét mùi thuốc, ghét cái cảm giác đã đắng chát lại còn vương lại trong cổ họng. Nhưng không uống thì cơ thể anh không thể tiếp tục chống chọi được nữa. Cắn răng nuốt xuống, anh lại quay về với đống hồ sơ dày đặc, đôi mắt đã đỏ hoe nhưng vẫn kiên quyết làm cho xong bằng thôi.
Vì cô ấy, anh có thể chịu đựng tất cả. Chỉ cần cô ấy được tự do, thoải mái... Anh mệt thế nào cũng không sao.
Ám Dạ Thần khẽ khép cửa phòng, bước ra ngoài hành lang. Ánh đèn vàng nhạt hắt xuống sàn gạch, bóng anh kéo dài thăm thẳm. Anh ngước nhìn trần nhà, lòng nặng trĩu.
Ngô Trác Thăng... Cậu đúng là kẻ si tình. Bao nhiêu năm nay gánh vác cả một gia tộc, lại còn phải chịu đựng sự lạnh nhạt của vợ mình. Vậy mà vẫn cam tâm. Cậu lấy đâu ra sức để kiên trì đến như thế chứ?
Anh bật cười khẽ, nụ cười xen lẫn chua chát. Nếu đổi lại là anh, chắc chẳng thể nào chịu đựng được. Nhưng cậu ấy thì khác... Chỉ cần một nụ cười, một chút dịu dàng của Hạ Như Song thôi cũng đủ khiến cậu quên hết mọi ưu tư mệt mỏi.
Đứng lặng một hồi, Ám Dạ Thần nhét tay vào túi quần, chậm rãi rời đi. Bóng anh khuất dần nơi cuối hành lang, chỉ để lại phía sau một căn phòng sáng đèn, nơi có một kẻ đang cố chấp cắn răng nuốt xuống từng viên thuốc đắng... Và nuốt luôn cả nỗi đau giấu kín trong tim suốt bao lâu nay.
Hạ Như Song ở nhà, chợt có cảm giác lo lắng mãi cho Ngô Trác Thăng. Không hiểu nổi sao cô lại lo cho anh? Trong khi mặc dù cô rất uất hận khi nhìn thấy gương mặt của anh. Gương mặt giống Hạ Quân Nguyệt đó, người cô ghét cay ghét đắng trên thế gian này!!
Nhưng... Cũng phải nói Ngô Trác Thăng là Ngô Trác Thăng, Hạ Quân Nguyệt là Hạ Quân Nguyệt mà. Cô có quá đáng không? Hạ Quân Nguyệt bỏ rơi cô đi theo người con gái khác. Còn Ngô Trác Thăng luôn bên sóc dịu dàng với cô, nhưng cô lại luôn lạnh nhạt.
Cô thấy bản thân mình rất ngược đời, đọc mấy bộ tiểu thuyết, cô nhận ra đa số nữ chính luôn là người bị nam chính lạnh nhạt. Còn cô lại là người lạnh nhạt với anh. Cô khác người nhỉ?
Chắc lấy cô ra làm một bộ tiểu thuyết được đấy, nhưng nó... Không có hồi kết thôi. Ngồi suy nghĩ, điện thoại cô reo lên. Là tin nhắn của Ly Mạn Mạn, bạn thân của cô.
"Song Nhi, tớ nhớ cậu quá. Tớ về nước rồi, đêm nay tụi mình đi bar Cám Dỗ uống rượu trò chuyện đi."
Đọc dòng tin nhắn, Hạ Như Song nở nụ cười vui vẻ. Ly Mạn Mạn chịu về Việt Nam này sau khi chạy trốn tên Lê Ngọc Khánh kia sao?
Hầy hai cái người này sao rồi nhỉ? Cô thực sự muốn biết nha.
Không suy nghĩ, cô trả lời tin nhắn: "Đồng ý, 6 giờ tớ sẽ có mặt."
***
Đến chiều gần 6 giờ cô ra khỏi biệt thự. Trước khi đi Hạ Như Song dặn giúp việc, nếu Ngô Trác Thăng có về nhà thì nói cô ở bar Cám Dỗ cùng bạn. Điều cần dặn nhất là nhắc anh ăn cơm tối rồi làm gì hãng làm.
Ngô Trác Thăng ở công ty nhìn đồng hồ chằm chằm. Đã 6 giờ tối rồi thôi về nhà vậy, công việc hôm nay gác tới đây thôi. Anh cảm thấy hơi mệt. Trước khi về, anh cầm điện thoại gọi Ám Dạ Thần:
"Thần, cậu giúp tớ một số tài liệu nhé, tớ hơi mệt về nhà đây."
"Ừ, nghỉ ngơi đi." Ám Dạ Thần đầu dây bên kia nói.
"Cảm ơn cậu." Ngô Trác Thăng trả lời xong cúp máy. Anh nghĩ mình về nhà và nên nghỉ ngơi một chút thôi.
< Biệt thự Ngô gia >
Về đến nhà, việc đầu tiên anh làm là hỏi Hạ Như Song đâu?
Giúp việc nghe anh hỏi, vội nói cô đang ở bar Cám Dỗ cùng bạn theo lời cô đã dặn trước đó. Ngô Trác Thăng nghe xong liền không nói gì cả, anh về phòng của mình. Giúp việc thấy vậy vội hỏi có cần mang đồ ăn tối lên không? Ngô Trác Thăng suy nghĩ một lát rồi gật đầu về phòng tiếp.
**
Bar Cám Dỗ.
"Song Nhi, tớ ở đây." Ly Mạn Mạn vẫy tay nói.
Nghe tiếng, cô quay đầu lại đi tới chỗ Ly Mạn Mạn đang ngồi.
"Sao rồi? Ngọn gió gì đưa Mạn Nhi tiểu thư của chúng ta về Việt Nam thế này nhỉ?" Cô vừa ngồi xuống đã trêu chọc.
"Hứ! Tớ nhớ cậu nên về không được hả?" Ly Mạn Mạn bĩu môi biện minh liền.
"À được, được. Sao lại cãi nhau với Max rồi phải không?" Hạ Như Song nói.
Max là tên gọi khác của Lê Ngọc Khánh.
"Ừ. Bị cậu đoán trúng rồi, cãi nhau nên tớ về đây. Nhân tiện thăm cậu và xem người chồng mới kia của cậu ra sao? Nè nói đi anh ta thế nào?" Ly Mạn Mạn nở nụ cười ranh ma nói.
"Rất tốt với mình." Hạ Như Song trả lời không suy nghĩ, vì cô nói đúng mà.
Đừng thấy làm ngạc nhiên. Vì anh rất tốt với cô, nên cô nói sự thật thôi. Cô không phải là người nói bậy bạ hay gì. Sự thật ra sao cô nói vậy.
"Ai da, hạnh phúc rồi. À mà thôi bỏ quách mấy tên đàn ông qua một bên đi. Đêm nay hai ta uống cho say để quên mọi thứ đi." Ly Mạn Mạn nói, Hạ Như Song cũng gật đầu tiến bước.