Chương 14: Giáp Mặt Hạ Quân Nguyệt(2).


Chương 14: Giáp Mặt Hạ Quân Nguyệt(2).
Hết gần cả buổi sáng mới thấy nhà họ đến công ty. Ám Dạ Thần thấy đôi vợ chồng kia đi cùng nhau đến công ty, không ngừng ngạc nhiên trầm trồ. Hôm nay Hạ Như Song lại để cho Ngô Trác Thăng chở đi làm sao? Chuyện lạ mà có thật nha... Không lẽ cô chấp nhận Ngô Trác Thăng, cái này khó tin thật đấy.

Sau khi cô về phòng làm việc, anh cũng mệt mỏi về phòng. Cả đêm qua Hạ Như Song ói hết những gì ăn được tối qua. Làm anh lo lắng cả đêm không ngủ được phút nào luôn. Hầy, anh nản cô vợ bé nhỏ của anh lúc say quá, mỗi lần như vậy làm anh mệt chết đi được. Vả lại rượu không tốt và không hợp với cô tí nào.

Nhưng... Điều anh lo nhất là... Cô nhớ lại đêm qua có hai Ngô Trác Thăng và dĩ nhiên anh nhận ra người kia là Hạ Quân Nguyệt. Cũng may lúc đó cô say, nếu không khi gặp người kia thì sao đây?

Nhưng anh cũng lo điều là... Khi cô thấy Hạ Quân Nguyệt kia sẽ rời khỏi anh, anh sợ mất cô... Sợ mất cô! Sợ cô vì người kia ly hôn, sợ cô vì người kia mà rời khỏi anh. Anh muốn nhìn thấy cô mỗi ngày, muốn thấy cô thức dậy mỗi buổi sáng và cả hai nhìn thấy nhau đầu tiên. Muốn thấy cô ăn sáng ngon lành cùng mình sau đó cả hai đi đến công ty cùng nhau như mấy hôm nay.
Không cần cô ấm áp hay dịu dàng, chỉ cần cô bên cạnh mình là được. Nên anh sợ điều đó... Khi cô thấy Hạ Quân Nguyệt kia sẽ rời khỏi anh hoàn toàn.

Cộc... Cộc..!!
Tiếng gõ cửa làm anh hoàn hồn lại sốc tinh thần tỉnh táo, rời khỏi mớ suy nghĩ hỗn độn kia.

"Tôi vào được chứ?" Tiếng Hạ Như Song nhẹ nhàng bên ngoài.

"Vào đi." Anh trả lời.

Hạ Như Song đẩy cửa đi vào, thấy anh đang dựa vào ghế thì cau mày. Anh không được khỏe sao?

"Anh không khoẻ?" Cô nhẹ nhàng đi lại hỏi.

"Không... Không có gì đâu em, em cần anh giúp gì sao?" Anh nói.

Cứng đầu! Rõ ràng thấy anh hơi mệt mỏi mà, hai mắt anh hình như có quầng thâm như gấu trúc hiện rõ mồn một đây này. Đêm hôm qua anh không ngủ hả? Vì do công việc bộn bề... Hay vì chăm sóc cho cô cả đêm đây?

"Tôi cần anh xen bản hợp đồng này." Hạ Như Song đặt bản hợp đồng xuống.

"Và... Giờ nghỉ trưa ăn cùng tôi được không?" Cô lại nói tiếp.

Bản hợp đồng chỉ là phụ thôi. Chính là cô... Muốn mời anh đi ăn trưa cùng.

"Được mà!" Anh mỉm cười trả lời. Cô gật đầu rồi ra khỏi phòng ngay sau đó.

Cô vừa ra khỏi phòng, anh thở nhẹ ra. Đầu dựa vào ghế. Đầu anh đau quá, may chịu được trước mặt cô. Không kẻo làm cô lo lắng cho anh nữa.
Thật sự là cô lo lắng cho anh, anh rất vui. Nhưng, làm cô lo lắng anh không nỡ. Sợ cô lo lắng đến sợ hãi mà phát khóc nữa. Đưa đồng hồ đeo tay, 9 giờ rồi. Còn hai tiếng nữa. Anh nghĩ nên chợp mắt một tí để chút có sức đi ăn cùng với cô.
**
"Thăng... Thăng!" Ngô Trác Thăng nghe ai đó gọi mình, mở mắt ra. Là cô, Song Nhi. Sao cô ở đây?

"Thăng... Anh không ổn sao? Sao lại ngủ gật vậy?" Cô hỏi.

Anh lúc này nhớ ra, hình như lúc nãy do mệt nên anh dựa vào ghế chợp mắt một tí. Mấy giờ rồi nhỉ? Anh đưa mắt nhìn đồng hồ đeo tay thì đã 11 giờ trưa rồi.

"Anh... Đi ăn trưa được không?" Cô lại hỏi.
Lúc vào phòng gọi anh đi, thì thấy anh ngủ gà gật trên ghế rồi. Cái này đã nói lên đêm qua anh không ngủ nè.

"Được, đi thôi." Nghe cô nói xong liền phấn chấn hẳn lên đứng dậy, lấy chiếc áo vest đen khoác đằng sau ghế mặc lên người.

"Ừm." Cô gật đầu, rồi cùng anh đi ăn trưa.
***
Xe dừng trước nhà hàng sang trọng, cô bước vào trong lấy chỗ gọi món trước. Còn Ngô Trác Thăng đi đậu xe vô sau. Vừa vào cửa, cô không cẩn thận đụng vào một người đàn ông. Ngã khụy xuống sàn nhà.

Ui da! Cái mông của cô. Huhu, đôi giày cao gót này nữa. Đau chết được mà.
"Cô... Có sao không?" Người đàn ông vội đỡ cô.

Hạ Như Song lúc này phủi quần áo, xong ngẩng mặt lên... Ngô Trác Thăng!!!

Không phải anh đang đi đậu xe mà... Còn người trước mặt cô... Là Hạ Quân Nguyệt sao?

"Anh... Anh...!?" Cô sững sờ ngước mắt lên không tin vào mắt mình.

"Song Nhi?" Hạ Quân Nguyệt ngạc nhiên nhìn lại người con gái anh thương trước đây.

"Anh... Là Hạ Quân Nguyệt.!!"

["Áo anh đứt khuy em có thể khâu lại được. Nhưng tình yêu hai ta càng khâu thì con đường tình yêu càng ngược." - Em Đã Biết - Suni Hạ Linh]

"Song Nhi!" Ngô Trác Thăng lúc này mới bước vào nhà hàng.

Nghe tiếng Ngô Trác Thăng, cô quay đầu lại. Hai con người. Hai gương mặt giống nhau đang đối diện với nhau nhìn cô. Còn cô, thì là người đứng giữa bất động.

Hạ Như Song lúc này khó xử, quay người đi. Còn Ngô Trác Thăng và Hạ Quân Nguyệt cau mày nhìn nhau biểu cảm khó hiểu.

Tại sao hai gương mặt này lại giống nhau đến vậy? Ngô Trác Thăng và Hạ Quân Nguyệt cùng suy nghĩ.

"..."

Cả ba im lặng, đến khi Hạ Quân Nguyệt quay người đi. Cô lúc này mới thở nhẹ ra. Cô không thể... Đối diện với Hạ Quân Nguyệt được...Vì Ngô Trác Thăng đang ở đây bên cạnh cô ngay lúc này với danh nghĩa là chồng hợp pháp.

Ngô Trác Thăng lúc này đi đến bên cô. Đưa tay ôm chặt eo cô nói nhỏ:

"Mình đi thôi em."
Hạ Như Song bất ngờ trợn mắt lên. Sao anh lại thản nhiên đến vậy chứ? Anh không có cảm giác hay suy nghĩ gì sao? Cô gật đầu, bước theo anh. Anh kéo ghế cho cô ngồi xuống, bản thân anh về chỗ ngồi, ngồi đối diện nhìn cô âu yếm.

Ngô Trác Thăng nghĩ chắc cô đang suy nghĩ về tên Hạ Quân Nguyệt kia phải không? Tại sao... Tên đó bây giờ lại xuất hiện. Lúc nãy, nhìn cô thật rất mâu thuẫn. Cũng phải thôi, đứng giữa với hai người có gương mặt giống nhau như vậy làm cô khó xử luôn mà. Đến thở cô còn không dám nữa là...!

Anh vẫn thắc mắc, tại sao anh và Hạ Quân Nguyệt lại giống nhau đến vậy chứ? Người giống người sao? Nếu là vậy thì đã quá trớ trêu cho anh và cô rồi.

Cô muốn quên tên kia, anh lại có gương mặt giống Hạ Quân Nguyệt còn là chồng cô, đã đủ mâu thuẫn rồi, bây giờ anh ta lại trở về đây nữa chứ. Tại sao ông trời lại trêu anh và cô như vậy chứ?

"Anh..." Hạ Như Song bỗng gọi Ngô Trác Thăng đang vẫn im lặng nãy giờ. Hiện tại cô cũng đang rất mâu thuẫn, nhưng cô đã thầm chấp nhận anh. Vậy mà bây giờ tên khốn đó lại trở về, cô nên làm gì đây? Tại sao ông trời lại ràng buộc với cô như vậy?

Cô biết cô đã làm đau anh, cô muốn chấp nhận anh, muốn có cuộc sống mới, nhưng bây giờ... Tên khốn đó lại quay về. Thật... Đời không biết trước được gì mà. Sau này anh và cô có thể đi đến đâu đây?