Chương 3: Sợ Sấm
Chương 3: Sợ Sấm.
Giúp việc đưa đồ ăn cho Ngô Trác Thăng, anh bưng khay đồ ăn lên phòng cô.
Vào phòng, trong phòng lại không có bật đèn. Ngô Trác Thăng cau mày, tìm công tắc mở đèn lên. Đi lại phía giường đặt khay thức ăn xuống.
Sao mà cô trùm chăn kín mít vậy nè? Sao vậy nhỉ?
Anh ngồi xuống giường liền nhẹ nhàng kéo tấm chăn ra:
"Song Nhi, em sao vậy?" Ngô Trác Thăng nói giọng trầm ấm.
Bỗng nhiên bên ngoài, sét vang lớn hơn. Tiếng gió mạnh và tiếng sét làm Hạ Như Song thét lên:
"Đừng kéo ra." Xong cô quấn chăn lại thật chặt, trốn trong chăn run cầm cập.
Ngô Trác Thăng liền quay sang nhìn cửa sổ chưa đóng, là cô sợ sấm sét sao?
Anh đứng bật dậy, anh liền đi về phía cửa sổ đóng lại. Như vậy tiếng sấm sét nhỏ hơn. Sau đi lại phía giường kéo nhẹ chăn ra nhưng cô cứ kéo chăn lại không chịu buông.
"Đừng kéo ra." Giọng Hạ Như Song run run nói.
Ngô Trác Thăng thở dài, vẫn kéo chăn ra khỏi cô. Mãi mới kéo chăn ra khỏi cô xong anh liền ôm chặt cô vào lòng. Cả người cô toàn mồ hôi do trùm chăn kín mít đây mà. Có lẽ cô đã lấy chăn quấn chặt lúc đang nhắn tin cho anh mà.
Vuốt ve nhẹ nhàng, Ngô Trác Thăng hôn nhẹ lên tóc mái tóc rối bời của cô:
"Sợ sao không nói hả?" Thật tình, có lẽ lúc nãy cô thấy trời mưa nên không muốn anh về nhà sớm vì sợ anh thấy bộ dạng run rẩy của cô mà.
Đồ cứng đầu, sợ đến vậy mà không chịu hé lời mà! Thà cứng miệng chứ không chịu nói, đúng là chỉ có cô thôi! Hầy!... Hạ Như Song em quá cứng đầu.
Sấm sét bên ngoài lại nổi dậy, làm Hạ Như Song sợ vùi đầu vào ngực Ngô Trác Thăng: "Trác Thăng... Sợ...!" Giọng cô run run nói tiếp.
Ngô Trác Thăng ôm chặt cô hơn, đây là lần đầu anh ôm cô từ lúc kết hôn đến giờ, vì cô luôn cự tuyệt tránh xa với anh.
"Không sao, có anh đây, ngoan." Ngô Trác Thăng trấn an cô.
Hạ Như Song sợ đến phát run, càng vùi đầu vào lòng Ngô Trác Thăng. Bên anh cô cảm thấy đỡ sợ hơn. Cô rất sợ sấm sét, vì lúc nhỏ ba mẹ cô luôn cãi nhau. Rồi cũng không hề quan tâm đến cô, mỗi lần trời mưa có sấm sét bên ngoài luôn làm cô sợ.
Thêm nữa khi ba mẹ bên cạnh cãi nhau, làm cô sợ chỉ biết trốn trong tủ đồ. Đến khi ba mẹ ly hôn, ông nội thấy ba mẹ vô tâm với cô. Suy nghĩ đến nếu một trong hai nuôi nấng cô sẽ làm cô có tuổi thơ trưởng thành không tốt.
Nên ông quyết định nuôi nấng cô đến giờ. Mỗi khi trời mưa ông đều bên cạnh cô chăm sóc. Nhưng bây giờ ông đã cùng ông nội Ngô Trác Thăng đi du lịch vòng quanh thế giới rồi. Chỉ còn Ngô Trác Thăng bên cạnh cô giờ đây.
Cảm thấy cô trong lòng không ngừng run rẩy, Ngô Trác Thăng ôm chặt cô hơn nữa.
"Ngoan không sợ, có anh ở đây rồi." Ngô Trác Thăng nhẹ giọng nói.
Hạ Như Song cố gắng bình tĩnh lại, cũng buông lỏng tay nắm chặt áo anh hơn. Qua 30 phút, mưa cũng dần tạnh. Không còn nghe thấy tiếng sét nữa, cô dần buông lỏng rời khỏi người Ngô Trác Thăng. Người cô cũng gần như ướt vì mồ hôi đổ ra rồi.
Thấy bé con trong lòng hết sợ, Ngô Trác Thăng cúi đầu xuống hỏi: "Hết sợ chưa?"
Hạ Như Song coi như chưa nghe thấy, xuống giường bước vào phòng tắm. Cả người cô như ướt vì mồ hôi rồi, cần phải tắm thôi!
Nhìn cô, Ngô Trác Thăng chỉ biết thở dài, sao cô luôn cự tuyệt anh chứ? Anh làm gì sai sao? Không có nha? Từ lúc kết hôn đến giờ anh chưa từng đối xử khi nào mà lại không tốt với cô?
Luôn quan tâm cô như vợ mình mà?
Tại sao chứ?
Hạ Như Song tắm xong bước ra, trên người mặc bộ đồ ngủ mèo Kitty màu hồng dễ thương. Ngô Trác Thăng đang hút thuốc, nghe tiếng mở cửa quay đầu lại nhìn. Nhìn cô thật đẹp nha, đáng yêu như thiếu nữ 17 tuổi vậy. Không giống như mọi ngày vẻ ngoài lạnh lùng thường ngày nha.
"Nhìn gì? Anh không ngủ sao?" Cô vừa lau tóc vừa nói.
"À à... Em chưa ăn cơm phải không?" Ngô Trác Thăng hoàn hồn vội tắt điếu thuốc, vẻ đẹp hồi nãy của cô làm anh ngất ngây á.
"Ừm! Anh cũng chưa ăn phải không? Vậy ăn cùng được chứ?" Cô bỏ chiếc khăn xuống tìm máy sấy tóc nói.
"Được, em sấy tóc cho khô đi. Anh đi hâm thức ăn lại cho nóng đây." Ngô Trác Thăng nghe vậy vội vàng chạy xuống bếp hâm thức ăn lại.
Ngô Trác Thăng chỉ biết cười, còn cô sấy khô tóc rồi xuống bếp ăn cơm tối cùng anh. Bữa cơm của cả hai được gọi gần như vui vẻ.
Sau này anh phải làm tan chảy tảng băng lạnh của em.
Hạ Như Song ạ!!!
Ăn tối xong.
Ngô Trác Thăng bảo Hạ Như Song về phòng ngủ đi. Để anh dọn là được, thế nhưng cái bản tính sinh ra của cô là cứng đầu. Cứng đến mức không thể tả được.
Hạ Như Song ở lại bếp, dọn dẹp rửa chén xong quay về phòng ngủ mà không thèm đếm xỉa Ngô Trác Thăng. Ngô Trác Thăng cười khổ, vợ anh sao mà lạnh như băng giá vậy? Hầy sao anh khổ vậy?
Sau đó, Hạ Như Song về phòng ngã người xuống giường ngủ cô mệt lắm rồi. Muốn ngủ thật sâu à. Chưa đầy 10 phút sau, cô đã lăn ra ngủ như heo trên giường. Ngô Trác Thăng biết rõ tướng khi cô ngủ rất xấu. Chuyên gia là đá chăn ra. Nên anh phải rón rén vào đắp chăn cho cô. Lúc nãy người cô còn lạnh nhưng bây giờ đã ấm áp hơn rồi.
Ngô Trác Thăng biết rõ mình không làm gì sai cả. Vậy tại sao cô lại lạnh nhạt với anh? Trong khi đó lòng cô lại có một sự ấm áp chứ? Tâm tư của cô anh hoàn toàn nhìn ra, nhưng còn sự lạnh nhạt chán ghét anh, anh lại nhìn mãi càng không ra.
Rốt cuộc là sao?
Nhìn cô đang yên giấc, Ngô Trác Thăng kéo chăn lên đắp cho cô. Xong cúi xuống hôn nhẹ lên tóc cô.
"Song Nhi rốt cuộc anh làm gì sai với em sao?" Ngô Trác Thăng nói nhỏ nhìn cô đang ngủ ngon lành kia.