Chương 13 : Giáp Mặt Hạ Quân Nguyệt(1).
Chương 13: Giáp Mặt Hạ Quân Nguyệt(1).
Ly Mạn Mạn bất ngờ đến choáng váng, anh nói muốn tổ chức hôn lễ sao? Cái mà cô chưa bao giờ dám nghĩ đến. Thầm hét lên trong vui sướng, Lê Ngọc Khánh đáng ghét! Làm người ta ngại chết à.
Hạ Như Song đứng dưới mỉm cười thật tươi, có lẽ Lê Ngọc Khánh về đây là vì Ly Mạn Mạn. Trông cả hai thật hạnh phúc quá, còn cô... Với người đàn ông tên Ngô Trác Thăng này có hạnh phúc không? Hay như tên Hạ Quân Nguyệt làm đau cô như trước kia?
"Em sao vậy?" Ngô Trác Thăng luồn tay vòng qua eo cô, ôm chặt hỏi.
"Buông... Ra." Cô đỏ mặt, đẩy tay anh ra rồi chạy mất dạng.
Ngô Trác Thăng đứng đó, bất giác cười cười thì ra heo con biết ngại kìa. Lần đầu thấy cô như vậy nha. Xem ra anh càng chủ động càng kích thích cô nhỉ?
Hạ Như Song đỏ mặt, hôm nay anh thật khác người. Làm cô... Ngại chết đi được. Hơi thở không ổn định, cô quơ tay lấy được ly nước màu đỏ đỏ bên cạnh. Cứ tưởng đó là nước việt quất, uống một hơi hết ngay không suy nghĩ ngợi. Mà cô không biết đó là... Rượu.
Ngô Trác Thăng đi loanh quanh tìm cô trong bữa tiệc, tìm những 15 phút rồi mà không thấy cô.
Cô gái nhỏ chạy đi đâu rồi?
Phía Hạ Như Song lúc này thấy hơi choáng váng, bước đi loạng choạng. Định bụng nghĩ cô đã uống nhầm rượu hay sao mà...
Bước đi không ổn định, cô va phải một người đàn ông nào đó đang đi hướng bên cạnh.
"Xin lỗi...!" Cô ngẩng mặt lên nói, hai má cô lúc này đã đỏ như cà chua rồi.
"Song Nhi." Người đàn ông đó lên tiếng, hơi thở trầm ấm.
Cô cố mở mắt ra, ủa Trác Thăng hả?
"Trác Thăng? Là anh hả Thăng?"
Người đàn ông kia bất ngờ khi cô gọi là Trác Thăng. Anh là Hạ Quân Nguyệt...
"Song Nhi." Lúc này Ngô Trác Thăng mới chạy tới vội vàng.
Còn cô đang say khướt, ngồi bệt xuống sàn được người đàn ông nọ đỡ. Cô nghe thấy tiếng ai gọi, liền quay mặt qua. Ủa? Sao có hai Trác Thăng? Hôm nay ảnh có phân thân hả ta? Cô không hiểu gì, nhìn hai người đàn ông trước mắt này.
Ngô Trác Thăng và Hạ Quân Nguyệt bất ngờ khi thấy hai gương mặt giống nhau như hai giọt nước. Còn cô thì say khướt cứ lắc đầu lẩm bẩm gì đó mãi không thôi. Không hề biết một cái gì cả.
Hạ Quân Nguyệt vội buông cô ra nhanh chóng, đứng dậy vội rời đi.
Ngô Trác Thăng hoàn hồn, vội chạy lại phía cô. Xem ra cô uống cả cốc rượu sao mà say đến vậy nè? Tửu lượng không có mà cứ uống, thật là...
"Song Nhi." Ngô Trác Thăng để cô dựa vào lòng, vội hỏi.
"Ưm... Nhức đầu." Cô nhăn trán, nói ví von.
Ngô Trác Thăng chỉ biết thở dài, bế cô lên rời khỏi bữa tiệc. Trước khi đi, anh đảo mắt nhìn xung quanh lần nữa. Người hồi nãy là Hạ Quân Nguyệt sao? Dự tiệc lần này sao lại có bất ngờ như vậy chứ? Nếu Hạ Như Song biết, thì sẽ ra sao?
Sáng hôm sau.
Sau khi ôm Hạ Như Song say khướt rời khỏi bữa tiệc, Ngô Trác Thăng đưa cô về nhà. Người gì đâu uống say là không biết trời trăng gì luôn. Thật là...!! Cạn và héo lời luôn.
Cô sau khi ngủ dậy thì đầu rất đau. Hôm qua cái ly việt quất kia là rượu sao? Hại giờ đầu cô đau thế này.
"Em dậy rồi." Ngô Trác Thăng bước vào, bảo đảm cô đang than vãn trong lòng vì cái đầu đau đây.
"Ủa? Sao... Tôi...?" Giờ cô mới nhận ra mình về nhà, hôm qua hình như cô đụng phải ai thì phải.
Ai vậy nhỉ?
Hình như Ngô Trác Thăng , vì gương mặt là anh mà... Nhưng lúc mơ hồ, cô nghe thấy rõ ba chữ Hạ Quân Nguyệt... Không phải chứ? Cô... Hạ Quân Nguyệt quay về rồi sao?
"Hôm qua em uống say, thật tình nếu không uống được mà cứ uống." Ngô Trác Thăng đi lại trách móc, cái đồ cứng đầu.
Thần ma quỷ khiến sao mà cứ uống rượu cái thứ không tốt cho sức khoẻ chứ? Cô hay bị đần về thức uống sao?
"Tôi... Lấy nhầm, tưởng nước việt quất nên..." Hạ Như Song nói nhỏ. Lần sau có dự tiệc cô nên uống nước cam cho lành. Ngu người đi lấy thứ rượu tưởng việt quất đó chi không biết.
Ngô Trác Thăng muốn đập đầu vào tường thay cô ghê. Cô... Thật là ngốc nghếch trong việc phân biệt đồ uống mà. Hầy thua luôn, hai tay vẫy cờ trắng luôn rồi.
"Được rồi, em dậy ăn sáng đi." Ngô Trác Thăng thở dài, xong đứng dậy ra khỏi phòng. Nói thật đây là lần đầu anh gặp một cô gái siêu ngốc như cô. Hầy, mà công nhận anh chịu nỗi cô cũng hay, kết hôn lâu rồi vậy mà.
Hạ Như Song gật gà gật gù, xong đứng dậy vào phòng tắm vệ sinh cá nhân. Cô tắm xong, thay một bộ váy hồng dài qua đầu gối. Lau tóc và sấy khô tóc xong xuôi, cô ngồi trước bàn trang điểm. Đánh một lớp phấn mỏng và tô chút son, được như vậy hoàn mỹ rồi.
Bước dần xuống nhà, cô thấy Ngô Trác Thăng đang ngồi trên ghế đọc báo. Hôm nay anh có như hôm qua không vậy? Cầu trời là không đi, cái thái độ và bá đạo của anh làm cô ngượng, bất an và... Lo sợ.
Ngồi xuống bàn ăn sáng, vẫn như thường là bánh mì và sữa tươi. Cô thích vậy, vì trước kia cô toàn ăn vậy không. Nhanh gọn và ngon.
Nhìn cô ăn sáng, anh thấy cô hay ăn bánh mì và sữa tươi vào buổi sáng, cô thích sao? Một sở thích kì lạ. À mà khoan, dạo này cô và anh ăn sáng cùng nhau nhiều hơn nhỉ? Ăn trưa và tối cũng vậy, có lẽ anh đang từng bước từng bước thành công trinh phục cô.
"Ăn xong anh đưa tôi đến công ty được không?" Cô bỗng hỏi.
"Được." Anh vui vẻ đồng ý. Cô muốn đi đâu anh cũng đưa cô đi được hết, bên cô là anh vui rồi.
Hạ Như Song không nói gì, gật đầu rồi đứng dậy về phòng lấy túi xách. Trước khi đi, cô nhỏ giọng nói.
"Nhớ uống hết ly sữa." Xong, cô về phòng lấy đồ.
Cô đang quan tâm anh sao? Cô đang dần ấm áp với anh sao? Anh có thể làm cô bỏ tảng băng trong lòng sao? Suy nghĩ tùm lum, anh một hồi uống sữa như lời cô.
Vừa đi xuống, thấy anh uống hết ly sữa cô mỉm cười. Cô lo cho cái dạ dày kia của anh, cô muốn anh ăn uống đầy đủ. Không kẻo nhập viện như lần sốt bữa trước làm cô lo chết được mà.