Chương 2 : Quan Tâm

Chương 2: Quan Tâm.
Ăn xong cơm, Ngô Trác Thăng đứng dậy đi làm.
Hôm nay cho cô nghỉ ngơi thoải mái vậy, dù gì công việc cũng quá sức với cô. Một mình anh có thể làm được mà. Nên để cô nghỉ ngơi tốt hơn, anh dặn dò người giúp việc vài câu lo cho Hạ Như Song. Người giúp việc chăm chú nghe gật đầu, cô đã làm việc ở đây từ lúc cả hai kết hôn. Giúp việc như cô đây thấy Hạ Như Song rất lạnh lùng với Ngô Trác Thăng.
Tuy rằng Ngô Trác Thăng luôn quan tâm chăm sóc Hạ Như Song. Nhưng Hạ Như Song đều làm ngơ, coi như không khí. Giúp việc như cô không hiểu? Tại sao thiếu phu nhân có người chồng tốt vậy là đi lạnh nhạt, làm ngơ chứ? Quá đáng tiếc!
Ngô Trác Thăng vừa đi, Hạ Như Song bước xuống. Giúp việc bất ngờ khi thấy cô chủ. Cô đang mặc bộ đồ ngủ màu hồng, có những chú gấu nhỏ thật dễ thương. Tuy đã 20 tuổi nhưng cô lại có sở thích mê mấy cái trẻ con này. Có thể nói ở nhà cô rất hồn nhiên, ra ngoài thì lại như hổ báo.
"Thiếu phu nhân, phu nhân muốn ăn sáng không ạ?" Giúp việc cúi đầu hỏi.
"À! Chị dọn ra đi, tôi ăn." Hạ Như Song trả lời. Đi lại bàn ăn khẽ cau mày, nhìn phần ăn chưa dọn kia.
Ngô Trác Thăng ăn rất ít. Phần ăn của anh gần như còn nguyên, ly sữa cũng không uống nhiều. Ngô Trác Thăng bận đến mức không có thời gian ăn uống đầy đủ sao?
Ngồi xuống, giúp việc dọn đồ ăn ra, cô chậm rãi ăn. Nhưng trong đầu lại nghĩ đến Ngô Trác Thăng đã bỏ bữa sáng. Mày sao vậy Song Nhi? Sao lại nghĩ đến anh ta? Hôn nhân này mày nên nhớ không có tình yêu chỉ có lợi ích thôi. Mắc mớ gì mày phải quan tâm anh ta chứ? Không phải mày ghét anh ta lắm sao?
Ngồi suy nghĩ, ăn được chút thức ăn, xong lấy ly sữa bên cạnh uống. Xong, quay sang nhìn giúp việc: "Chị nấu bữa trưa đi, tôi mang đến cho Trác Thăng." Cuối cùng cô lại không đánh bại được suy nghĩ và lòng muốn quan tâm với Ngô Trác Thăng mà.
Gần đến trưa, cô thay đồ. Trang điểm nhẹ một chút xong mang đồ ăn trưa đến công ty cho Ngô Trác Thăng.
Vào phòng cô đặt bình giữ nhiệt xuống bàn. Quay sang nhìn Ngô Trác Thăng đang tập trung làm việc mà không hề hay biết sự có mặt của cô.
"Ăn trưa đi." Hạ Như Song nói lạnh lùng.
Giọng nói của Hạ Như Song làm Ngô Trác Thăng hoàn hồn, cô đến đây làm gì? Không phải đang nghỉ ngơi ở nhà sao? Đưa mắt nhìn bình giữ nhiệt trên bàn, cô mang đến sao? Cuối cùng cô cũng có chút quan tâm với anh rồi.
"Song Nhi, cảm ơn em!" Ngô Trác Thăng đứng dậy đi đến mỉm cười nói. Sự quan tâm này làm anh thật thấy ấm áp nha.
"Đừng suy nghĩ gì, ăn đi tôi về nhà đây." Hạ Như Song lạnh lùng nói, định rời khỏi lại bị Ngô Trác Thăng giữ lại.
"Ở lại ăn trưa cùng anh được không?"
Hạ Như Song không nói gì, liền ngồi xuống bên cạnh Ngô Trác Thăng. Ngô Trác Thăng vui thầm trong lòng, lần đầu cô chịu ngồi cùng hắn mà.
"Cuối cùng em cũng quan tâm anh được một chút." Ngô Trác Thăng nói giọng trầm ấm.
"Đừng hiểu lầm, chỉ là tôi cảm ơn anh chăm sóc tôi đêm qua thôi." Hạ Như Song nói lạnh lùng không suy nghĩ, đêm qua cô biết rõ anh quan tâm cô cả đêm. Anh đi qua đi lại coi cô có sốt không. Cô biết hết nhưng không cự tuyệt, im lặng cho anh chăm sóc.
Nghe cô nói, anh bật cười. Cô chỉ được cái miệng nhưng gương mặt lại không che giấu được mà. Rõ ràng quan tâm anh lại che giấu chứ. Thật là hết nói luôn mà.
"Em đúng là...!" Ngô Trác Thăng chỉ biết lắc đầu, người con gái này lúc nào mới hết lạnh lùng với anh đây?
Lúc nào mới ấm áp như bao cô gái khác đây?
Hạ Như Song cùng Ngô Trác Thăng ăn trưa cùng nhau. Ăn trưa xong cô cầm bình giữ nhiệt về nhà. Trước khi về, cô mua cho anh một nước ép cam và bắt anh uống hết.
Nhìn nước ép cam trên bàn, Ngô Trác Thăng bỗng bật cười. Cuối cùng Ngô Trác Thăng này cũng làm tan chảy được lớp băng mỏng bên ngoài của Hạ Như Song rồi sao?
Ngô Trác Thăng này phải chinh phục được Hạ Như Song. Vì cô là cô gái lạnh lùng nhất anh chưa từng gặp bao giờ. Bây giờ lại là vợ chồng, công nhận nhân duyên đúng là do trời định mà.
Về nhà, Hạ Như Song thấy mệt, thay đồ ra rồi lười biếng ngã xuống giường. Trước khi ngủ, cô nhắn tin cho Ngô Trác Thăng một dòng tin nhắn cụt lủn.
"Nhớ về nhà ăn tối, cấm bỏ bữa." Xong để điện thoại sang một bên, cô tìm thuốc đau đầu uống. Uống xong cô dần chìm vào giấc ngủ. Cô hay đau đầu nên thuốc đau đầu dần là bạn của cô rồi.
Nhận dòng tin nhắn, Ngô Trác Thăng chỉ biết cười. Trả lời lại ngay: "Rõ, tuân lệnh vợ!" Nhưng xong lại xóa đi, không trả lời. Vì anh sợ cô càng chán ghét anh.
Tới giờ tan ca. Thấy trời mưa to, định về nhà với cô nhưng lại nhận dòng tin nhắn: "Trời mưa to, đừng về nhà. Đợi tạnh mưa rồi về, không gặp tai nạn." Đó là dòng tin nhắn của cô, không đầu không đuôi nhắn cho anh.
Anh chỉ biết cười rồi quay lại phòng làm việc. Đến 9 giờ tối, trời tạnh mưa. Ngô Trác Thăng vội lấy xe về nhà. Về đến biệt thự, trời lại đổ mưa. Mưa càng lúc càng to hơn lúc đầu. Nhìn thấy Ngô Trác Thăng hơi ướt, giúp việc vội bảo anh đi tắm. Thấy áo mình cũng hơi ướt nên anh cũng về phòng tắm.
Tắm xong, Ngô Trác Thăng hỏi cô đâu, giúp việc bảo cô đang ngủ. Anh cau mày rồi nói chuẩn bị đồ ăn tối anh đưa lên cho cô. Giúp việc nghe vậy vội đi chuẩn bị. Còn anh đứng đó cau mày, Hạ Như Song em thật tình mà, bảo anh đừng bỏ bữa trưa và tối em lại là người bỏ trước là sao?