Chương 12 : Dự Tiệc.
Chương 12: Dự Tiệc.
Nghe thấy lời khen của Ngô Trác Thăng khiến cho Hạ Như Song ngại đến đỏ mặt tía tai. Sao hôm nay mọi lời nói và cử chỉ của anh làm người ta bất an, mê người đến vậy?
Ngô Trác Thăng mỉm cười nhìn cô say đắm, xong đưa cô lại sofa ngồi xuống. Rồi quay sang nói với nhân viên: "Đem bộ trang sức làm từ ngọc trai mà tôi đặt hồi sáng và đôi cao gót trắng kia tới đây."
Nhân viên phục vụ gật đầu, quay người đi lấy theo lời anh dặn.
Thật ra anh đã chuẩn bị sẵn tất cả. Chỉ còn thử váy là chưa thôi. Lúc đầu, anh thấy bộ trang sức ngọc trai kia và đôi cao gót trắng kia nữa, anh cảm thấy rất hợp với cô. Nên anh quyết định đặt cho cô ngay trong ngày.
Hóa ra là anh đã chuẩn bị hết rồi. Có lẽ anh rất muốn chuẩn bị cho cô lần này, nên đã rất quyết tâm. Nhưng chỉ là dự tiệc thôi sao anh chú tâm như vậy nhỉ? Hạ Như Song thầm nghĩ. Nhân viên mang ra bộ trang sức và đôi cao gót trắng kia theo lời Ngô Trác Thăng.
Nhận được, anh lấy bộ trang sức ra giúp cô đeo vào.
"Đôi bông để em tự đeo." Hạ Như Song lên tiếng, hôm nay cho anh được quyền áp đảo cô đấy. Nhưng nơi đây là nơi đông người, không nên sát nhau như vậy.
Thấy Hạ Như Song kiên quyết, anh buông tay ra để cho cô làm. Đeo đôi bông xong, anh giúp cô đeo sợi dây chuyền phỉ thúy kia vào. Rồi đứng dậy, cúi xuống mang đôi cao gót đưa vào chân cô đeo.
Anh nhớ rõ từ size quần, áo và giày dép của cô cho nên anh đã lấy đôi cao gót đúng số cô đeo. Rất vừa vặn nha. Bị anh giúp mang giày, cô đỏ mặt như cà chua ngượng ngùng đến e thẹn. Hôm nay, anh thật sự làm cô rối bời, làm cô không còn giống với Hạ Như Song trước kia. Đưa cô cho mấy người trang điểm, sau một hồi tô tô trét trét thì cũng xong xuôi hoàn thiện.
Cô bây giờ hoàn mỹ, với chiếc váy làm tôn lên vẻ đẹp của cô, thêm kiểu trang điểm của các chuyên gia. Và mái tóc dài được uốn lọn đuôi tóc, để xõa hai bên và thêm đôi cao gót sang trọng. Bộ trang sức ngọc trai kia nữa, làm cô như một tiên nữ thật sự.
Thường ngày cô không chú tâm cho lắm về vẻ bên ngoài, cũng không ngờ hôm nay được anh chau chuốt thế này hoàn toàn thành người khác. Đi đến bên cô vẫn thấy đang thẫn thờ trước gương, Ngô Trác Thăng đưa tay vòng qua ôm eo cô.
"Em đẹp lắm!" Ngô Trác Thăng nói.
Cô không quan tâm đến cái ôm kia, chỉ biết khựng người, đỏ mặt gượng gạo nói nhỏ:
"Cảm... Ơn."
"Đi thôi." Xong, Ngô Trác Thăng kéo cô ra khỏi Châm AU.
Lên xe đến địa chỉ mà Ly Mạn Mạn nhắn sáng nay đi dự bữa tiệc.
< Nhà hàng Nhân Hy >
Chiếc xe của cả hai dừng trước nhà hàng Nhân Hy, nhà hàng nổi tiếng đứng đầu bậc nhất ở thành phố này. Xuống xe, Ngô Trác Thăng mở cửa cẩn trọng đưa tay ra đón lấy tay Hạ Như Song. Cô mỉm cười nắm lại rồi cả hai tay trong tay bước vào nhà hàng.
Vào nhà hàng, cả hai dần thu hút những khách đi dự tiệc. Cô và anh thoạt nhìn thì giống như nhân vật chính bữa tiệc này vậy. Đáng tiếc họ chỉ là nhân vật được mời thôi.
Ngô Trác Thăng khôi ngô, đẹp trai đứng bên cạnh cô. Như một cực phẩm. Còn cô, ấm áp, một người đẹp đứng bên cạnh anh. Như hoàng tử và công chúa trong truyện cổ tích đang dần bước ra ngoài chảy hội.
"Chậc... Chậc, sao hai người nỡ biến mình thành nhân vật chính của bữa tiệc của chúng tôi rồi." Ly Mạn Mạn tay trong tay với Lê Ngọc Khánh đi đến, giọng bụng đầy trêu chọc.
Lê Ngọc Khánh thật sự khi thấy Ngô Trác Thăng bỗng thoáng ngơ người. Chốt từ thôi: Giống! Quá giống! Tại sao lại giống quá vậy? Anh em sinh đôi sao? Cái này không thể nào, vậy tại sao?
Tại sao lại giống nhau đến như vậy? Tại sao gương mặt của Ngô Trác Thăng kia giống Hạ Quân Nguyệt đến như vậy?
Bị Ly Mạn Mạn trêu chọc, làm cô đỏ mặt như trái cà chua luôn. Hôm nay Ly Mạn Mạn còn biết chọc cô sao? Huhu, sao hôm nay cô lại toàn bị ức hiếp thế này.
"Chào anh, tôi là Lê Ngọc Khánh." Lê Ngọc Khánh bỗng chủ động. Anh muốn biết người có gương mặt giống Hạ Quân Nguyệt này có tốt với Hạ Như Song không? Người mà anh xem như em gái và là bạn thân của người con gái anh yêu.
Thấy Lê Ngọc Khánh chủ động, Ngô Trác Thăng cũng vui vẻ, đưa tay ra bắt tay lại với Lê Ngọc Khánh.
"Chào anh, tôi là Ngô Trác Thăng." Ngô Trác Thăng mỉm cười.
Cả hai người con gái bỗng yên lặng, sao cảm giác hai người này có gì không ổn ở giữa vậy nhỉ? Một thoáng không khí lạ lùng lướt qua.
"Chào anh, tôi là Ly Mạn Mạn, bạn của Song Nhi ngốc nghếch này. Chúng ta đã gặp nhau một lần, anh nhớ chứ?" Ly Mạn Mạn bỗng lên tiếng nói.
"Tôi nhớ chứ, cảm ơn tiểu thư đã giúp vợ tôi." Ngô Trác Thăng mỉm cười.
Ba chữ "giúp vợ tôi" làm cô ngượng. Đây là lần đầu anh và cô xem nhau là vợ chồng các bữa tiệc từ lúc kết hôn đến giờ.
Hôm nay... Anh... Anh ấy thật hết lời muốn nói mà. Hạ Như Song gào thét trong lòng.
"Không có gì, Song Nhi là bạn tôi mà." Ly Mạn Mạn vui vẻ trả lời, sao hôm nay cô thấy Ngô Trác Thăng này là lạ nhỉ?
Không giống lúc đầu tiên cô gặp nha. Chậc... Xem ra Song Nhi nhà ta bị ai kia áp đảo rồi hay chăng? Ai kia đã đánh tan cái phần mềm băng giá trong lòng của Hạ Như Song kia rồi sao?
Cũng tốt, nếu Ngô Trác Thăng kia làm cô quên đi cái quá khứ Hạ Quân Nguyệt và bắt đầu cái cuộc sống mới cũng tốt. Thời gian có lẽ sẽ chứng minh tất cả.
Lê Ngọc Khánh nhìn Ngô Trác Thăng thật chăm chú dò xét con người anh ta. Hy vọng anh chàng này có thể làm cô quên đi Hạ Quân Nguyệt, tuy rằng rất khó. Vì gương mặt của cả hai rất giống nhau.
Dưa lê một hồi, Lê Ngọc Khánh kéo Ly Mạn Mạn lên khán đài. Thông báo rằng:
"Tôi Lê Ngọc Khánh, sẽ chính thức về Việt Nam tiếp quản cơ ngơi trong nước và thêm người con gái đứng bên cạnh tôi là Ly Mạn Mạn - Vợ sắp cưới của tôi. Hy vọng đến ngày hôn lễ được mọi người chúc phúc." Lê Ngọc Khánh nói trong hạnh phúc, tay ôm chặt Ly Mạn Mạn trong niềm hân hoan đón chào của các vị khách mời.