Chương 1 . Tôi Ghét Anh !
Chương 1: Tôi Ghét Anh!
Hạ Như Song, đang yên vị nằm trên giường ngủ. Nhưng đâu ai biết, cô đang sốt cao nhưng vẫn giữ vẻ điềm đạm, không bộc lộ ra ngoài. Cửa phòng mở ra, Ngô Trác Thăng bước vào, trên tay cầm ly nước ấm và thuốc hạ sốt trên tay. Anh đi đến đỡ Hạ Như Song ngồi dậy.
"Em sốt sao không nói tôi?" Ngô Trác Thăng nói xong đỡ Hạ Như Song ngồi dậy, đưa ly nước ấm vào tay cô.
"Không cần anh quan tâm." Hạ Như Song buông câu lạnh lùng.
Ngô Trác Thăng chỉ biết thở dài, quay sang lấy thuốc rồi đưa cho cô.
Uống thuốc xong, anh đỡ cô nằm xuống. Mặc dù muốn cự tuyệt với anh, nhưng động tác nhẹ nhàng chăm sóc của Ngô Trác Thăng với cô, làm cô không thể cự tuyệt được. Đắp chăn ngay ngắn, anh chỉnh điều hòa trong phòng vừa phải. Xong bước ra ngoài, đóng nhẹ cửa lại.
Ngô Trác Thăng vừa bước ra ngoài, cô đã mở mắt và miệng lẩm bẩm:
"Giả tạo, giả nhân, giả nghĩa anh cũng chỉ vì lợi ích của tập đoàn thôi."
**
Ngô Trác Thăng quay về thư phòng làm việc, vì đây là nơi yên tĩnh nên anh rất thích. Không ồn ào, không ai làm phiền mình.
Ngồi nhìn vào màn hình laptop, anh nhớ đến Hạ Như Song đang sốt cao vậy mà lại không nói cho ai biết. Kể cả anh, chồng hợp pháp của cô! Nhưng cô cũng chỉ là công ty nên mới chịu để anh chăm lo cho cô...
Hạ Như Song và Ngô Trác Thăng lấy nhau đến giờ là do ông nội của cả hai đã lập sẵn hôn ước. Mục đích là cho hai nhà thêm thân, thêm nữa là về tập đoàn của hai nhà. Hạ Như Song là người không quan tâm, cưới nhau đã năm tháng mà cô và anh rất ít nói chuyện.
Anh là giám đốc, cô là thư ký nên cả hai luôn đi bên nhau. Nhưng cô luôn lạnh lùng, bên anh trừ khi nói về công việc mới mở miệng. Còn không thì không hé một lời. Như hôm nay, cô bị sốt mà không nói một tiếng gì cho anh biết. Trong khi đó anh và cô là vợ chồng.
Nghĩ đến Hạ Như Song, Ngô Trác Thăng vội đứng dậy về phòng xem cô ra sao. Cô là người ít nói, có chết cũng không cầu xin ai. Điều này anh đã nhận ra khi ở cùng.
Cô trở nên như vậy là do cuộc hôn nhân này, đáng ra cô lúc này vui chơi, vì cô thích thế. Nhưng lại bị ông nội ép kết hôn, cô là người có suy nghĩ. Biết rõ về công ty nên đồng ý, dù sao làm ông vui là được.
Từ khi cưới, Hạ Như Song về ở cùng Ngô Trác Thăng, cô đã có tính trước. Không biết anh ngủ ở đâu nhưng mỗi người sẽ ở một phòng. Cô thoải mái quậy phá. Dù cô chỉ mới 20 tuổi, còn anh đã 24 tuổi rồi. Anh là người luôn có tính cẩn trọng, còn cô lại là người có tâm hồn như con nít.
Muốn được vui chơi hơn công việc nhưng khi cô tập trung vào công việc, lại nổi trội hơn ai hết. Kể cả anh cũng phải nể nang mấy phần. Về phòng, anh lấy chiếc khăn bông đã nhúng nước ấm được. Anh vắt khô, xếp lại gọn gàng rồi đặt lên trán cô. Hạ Như Song này, sốt cao như vậy vẫn không hé một lời nói với anh, chán ghét anh vậy sao?
Cảm nhận Ngô Trác Thăng bên cạnh, Hạ Như Song mở mắt ra, cô ngồi dậy. Thấy vậy Ngô Trác Thăng vội giúp cô nhưng lại bị cô đẩy tay ra.
"Đừng đụng vào tôi." Hạ Như Song nói, đồng thời quăng chiếc khăn bông của anh đắp cho xuống sàn.
"Em đang sốt đấy." Ngô Trác Thăng lên tiếng.
"Mặc kệ tôi, không liên quan gì đến anh." Hạ Như Song quay sang nói, do đang sốt cho nên khiến hai má của cô ửng hồng, lời nói lại không chắc chắn.
"Chán ghét tôi vậy sao? Đến nỗi tôi chăm sóc cho em cũng không được sao?"
Hạ Như Song quay sang chỗ khác, trả lời: "Phải, tôi rất chán ghét anh, phiền anh đi ra khỏi phòng."
Ngô Trác Thăng thở dài, mình bị ghét rồi. Đứng dậy, anh bước ra ngoài, trước khi đi anh nói:
"Anh sẽ kêu quản gia lên chăm sóc em." Xong anh bước đi luôn ra ngoài cửa.
Cô khó chịu mệt lả đi, nằm xuống nhắm mắt lại. Nước mắt bỗng rơi xuống, cô đưa tay bụm miệng lại để không phát ra tiếng.
Ngô Trác Thăng à... Anh có biết mỗi lần tôi nhìn anh, tôi đều muốn giết chết anh không?
Tại sao chứ?
Tại sao anh lại giống anh ấy chứ? Tại sao?
Anh là tên khốn! Tôi đã cố quên rồi mà? Ngô Trác Thăng anh khốn nạn lắm, tại sao tôi lại kết hôn với anh?
Hạ Như Song tôi quá ngốc mà, lại đi kết hôn với anh.
Người có gương mặt giống... Hạ Quân Nguyệt chứ?
**
Sáng hôm sau.
Ngô Trác Thăng cả đêm ở bên phòng làm việc. Không nghỉ ngơi hay ngủ vì lo cho cô. Cả đêm anh nhẹ nhàng vào phòng xem cô như thế nào. Sợ cô sốt cao hay gì đó, vì cô bị gì cũng không hé nửa lời khiến anh phải thập thò, lén lút sợ cô tỉnh giấc lại tức giận nữa.
Buổi sáng, Ngô Trác Thăng mệt mỏi nhưng vẫn đi qua phòng xem cô thế nào. Mở cửa phòng ra, thấy Hạ Như Song còn ngủ yên trên giường.
Ngô Trác Thăng bỗng mỉm cười, đi lại kéo chăn lên đắp cho cô. Dù sao cô đang bệnh, thôi thì cho cô nghỉ ngơi vậy.
Quay người, Ngô Trác Thăng bước ra ngoài. Đóng nhẹ cửa lại rồi về phòng mình thay đồ rồi chuẩn bị đi làm. Cửa vừa đóng, Hạ Như Song mở mắt ra, thật ra cô dậy từ lâu rồi. Nhưng do đầu hơi đau nên cô nằm nghỉ, cái nghe tiếng mở cửa nên vội nhắm mắt lại.
Xem Ngô Trác Thăng có đánh thức cô không. Ai ngờ anh lại vào đắp chăn cho cô, rồi lại ra ngoài. Đây là cách quan tâm từ chồng sao? Lấy gì để Hạ Như Song cô tin đây?
Ngô Trác Thăng không đánh thức cô dậy đi làm thì thôi vậy, cô cũng đang lười biếng. Thôi thì hôm nay cô ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe vậy, dù sao cô cũng muốn thoải mái chút.
Ngô Trác Thăng xuống nhà ăn sáng.
Nhìn bữa sáng lại nhớ đến Hạ Như Song đang ngủ, sợ cô đói nên quay sang dặn dò giúp việc: "Lúc nào Song Nhi cô ấy dậy, chị mang sữa và đồ ăn thêm thuốc lên cho cô ấy."