Chương 11 : Chọn Lễ Phục.
Chương 11: Chọn Lễ Phục.
Sau khi ở trong nhà tắm xong, Hạ Như Song mới bước ra ngoài với vẻ lo lắng, không biết Ngô Trác Thăng đã bình thường lại chưa? Chứ như vậy làm cô thật sự hơi thấy khác và bất an vô cùng.
Lấp ló một hồi Hạ Như Song mới chịu bước ra ngó nghiêng. May quá, anh đi rồi. Cô thật sự không thể đối diện với gương mặt lúc nãy của anh được. Vì nó thực sự rất là giống với Hạ Quân Nguyệt. Cô không muốn anh trở nên lạnh lùng, bá đạo như trên thương trường đối với mình.
Cô muốn anh ấm áp với mình như lúc trước, vì khi anh lạnh lùng, bá đạo rất giống Hạ Quân Nguyệt kia thật sự. Cô thật sự... Không muốn xem anh là Hạ Quân Nguyệt... Chỉ muốn anh mãi là Ngô Trác Thăng dịu dàng, ấm áp đối xử với cô như trước.
Thật tâm Hạ Như Song không muốn anh mãi là hình bóng của một người khác nữa. Ấy thế mà, hôm nay anh lại trở nên như vậy. Cô chăm chú chải tóc, trang điểm nhẹ một chút. Gương mặt cô đánh một lớp phấn, đôi môi cô tô chút son hồng, trang điểm nhẹ như vậy là được.
Bước xuống nhà với tâm trạng vui vẻ, nhưng trong chốc lát cô khựng lại. Ngô Trác Thăng anh ấy chưa đi làm sao? Sao bây giờ còn ngồi trên sofa nhàn nhạ đọc báo thế kia. Cô tưởng anh đi làm rồi mà nên mới đi xuống.
Rốt cuộc có cái gì làm anh hôm nay lạ vậy nhỉ?
Cô thật sự không hiểu? Hôm nay anh quái lạ quá.
Là sao?
"Em xong rồi sao?" Ngô Trác Thăng thấy cô đứng khựng lại trên cầu thang, bỏ tờ báo xuống nhẹ giọng hỏi.
Cô gật đầu, đi lại bàn ăn ngồi xuống. Cầu trời khẩn phật anh trở lại bình thường giúp cô cái. Như vậy làm cô thật sự bất an và lo sợ lắm. Ngô Trác Thăng đứng dậy, đi lại phía bàn ăn. Ngồi xuống đối diện với cô.
"Hôm nay em muốn đi làm hay ở nhà?" Anh lại tiếp tục hỏi.
"Đi... Đi làm." Giọng cô run run trả lời, hôm nay... Anh thật sự anh làm cô sợ... Rất sợ..!
"Vậy ăn sáng xong anh đưa em đi." Anh lại nói.
Cô gật đầu, lúc này giúp việc đem thức ăn ra. Như mọi ngày là bánh mì và sữa tươi, cô thích ăn như vậy. Bữa sáng nhẹ nhàng hợp với cái bao tử thất thường kia của cô hơn.
Đẩy ly sữa qua cho cô, Ngô Trác Thăng nói:
"Hôm qua em không ăn tối, nhớ uống ly sữa này đang còn ấm đi."
Cô lại gật đầu lần nữa thầm nghĩ: Nói thật lời nói anh nói câu nào thì tiếng nói phát ra nó rất lại mang âm thanh lạnh như băng. Y như lần đầu cô gặp anh trên thương trường, lạnh lùng, độc ác, máu lạnh vậy.
Nhưng đối với cô khi ở bên cạnh anh luôn ấm áp và ôn nhu, hôm nay anh lại dùng thái độ trên thương trường với cô.
Rốt cuộc là sao? Anh như vậy khiến cho tâm trạng cô rối mù.
Nhìn thấy cô suy nghĩ lo âu, Ngô Trác Thăng trong lòng mừng thầm, thích thú. Xem ra cách thay đổi thái độ này làm cô hơi sợ, nhưng đổi lại cô đã không còn lạnh lùng với anh nữa.
Tuy rằng làm cô sợ, nhưng không sao, nó có thể làm cho cô không lạnh lùng với anh nữa thì anh sẽ thay đổi. Vì anh muốn cô ấm áp, bỏ lớp tảng băng nặng nề trong lòng kia xuống.
Bữa sáng cả hai dần im lặng, đến khi điện thoại cô reo lên. Là Ly Mạn Mạn gọi, có lẽ muốn hẹn cô đi đâu đó.
"Alo." Cô không ngại có mặt Ngô Trác Thăng ở đây mà nghe máy.
"Song Nhi, hôm nay cậu rảnh không? Lê Ngọc Khánh, anh ấy mở tiệc mừng vì về nước, muốn mời cậu và chồng cậu đi. Tối nay cậu đi được chứ?" Tiếng Ly Mạn Mạn đầy sự mong đợi, cô muốn nhìn một cặp Hạ Như Song với Ngô Trác Thăng trước đám đông người.
Vì cô muốn xem lại Ngô Trác Thăng người có gương mặt giống Hạ Quân Nguyệt này có tốt với Hạ Như Song bạn cô không.
"À... Được." Hạ Như Song trả lời.
Không chắc chắn nha, còn anh kìa... Bận cả một đống việc thì sao đi đây? Thôi thì một mình cô đi cho rồi.
"Vậy nha, địa điểm và giờ tớ sẽ nhắn cho cậu sau, bye." Nói xong, Ly Mạn Mạn bên đầu dây cúp máy. Không cho Hạ Như Song chưa kịp nói gì để từ chối.
Thở dài mạnh, Hạ Như Song bỏ điện thoại vào túi. Không biết Ly Mạn Mạn này có ý đồ gì không đây? Sao làm cô bất an quá.
"Ai gọi vậy em?" Tiếng Ly Mạn Mạn trong điện thoại rất to, làm sao mà Ngô Trác Thăng lại không có thể nghe được và đoán ra là ai.
"Bạn tôi thôi... Không có gì đâu." Cô nói, giọng trở nên trầm xuống.
Nên nói với anh không? Nên hỏi anh ấy có đi được không nhỉ?
"À... Tối nay anh rảnh không?" Cô bỗng lên tiếng, thôi thì liều vậy. Dù sao thì chắc anh ta cũng không đi được rồi.
"Không bận gì cả, có gì sao em?" Cái lời đề nghị đi dự tiệc của Ly Mạn Mạn trong điện thoại anh nghe rất rõ từng câu, từng chữ một.
Tưởng cô sẽ không hỏi anh có bận hay gì không để đi cùng cô... Ngờ đâu ai ngờ cô hỏi tới lại làm anh bất ngờ thật.
"Cùng tôi đi dự tiệc, được chứ?" Không bận gì thì để anh ta đi cùng vậy.
Đi một mình cũng buồn, thôi thì có anh vui hơn.
"Được, tan làm anh đưa em đi chọn lễ phục." Giờ tan làm hôm nay là 4 giờ, thì vẫn kịp thời gian cùng cô chọn đồ mà nhỉ.
"Ừm." Hạ Như Song trả lời.
***
Tan làm, Ngô Trác Thăng đưa cô đi chọn lễ phục dự tiệc.
Chiếc xe MPV đắt tiền dừng trước hiệu Châm AU, một cửa hàng thời trang và trang điểm nổi tiếng ở thành phố này. Cùng cô vào trong, nhân viên đã cung kính chào hỏi:
"Chào ông bà Ngô."
Thật ra là do anh gọi điện trước cho Châm Anh - Chủ của nơi này, vì Châm Anh là bạn đại học trước kia cùng anh. Nên khi nghe anh đến cùng Hạ Như Song thì Châm Anh vui vẻ đón chào nồng nhiệt.
Hạ Như Song hơi ngạc nhiên, nhưng lúc sau suy nghĩ lại. Có lẽ anh đã gọi điện cho cửa hàng này sẵn đây mà. Sao anh lại chú tâm về trang phục dự tiệc của cô nhiều vậy nhỉ?
Ngô Trác Thăng nhìn những bộ váy đẹp mắt kia. Lướt qua lướt lại anh quyết định lấy bộ váy màu tím nhạt, cỗ chữ V, dài qua mắt cá chân.
Bảo nhân viên tới, đẩy Hạ Như Song đang đứng một chỗ vào phòng thử đồ. Bên ngoài, anh suy nghĩ đến dáng vẻ sau khi cô mặc chiếc váy kia như thế nào. Hôm nay anh quyết định mọi thứ, áp đảo cô mới được. Anh muốn tự tay mình chọn đồ cho cô, biến cô thành một cô gái xinh đẹp yêu kiều nhất thế giới này.
Khoảng 10 phút sau, cô bước ra từ phòng thử đồ. Bị anh và nhân viên xoay vòng vòng, cô chưa kịp phản ứng, lại ngạc nhiên nhiều hơn. Nhìn người trong gương mà cô không nhận ra là Hạ Như Song hằng ngày của bản thân.
Ngô Trác Thăng có chút ngây người, chiếc váy màu tím, cổ chữ V. Thêm đằng sau khoét một lỗ sâu, làm lộ tấm lưng trần xinh đẹp kia của cô. Cộng thêm làn da trắng nõn nà và gương mặt mê người của cô, thật sự làm người khác mất hồn luôn mà.
"Ông Ngô, bà Ngô thấy như thế nào ạ?" Tiếng nói của nhân viên cắt ngang suy nghĩ của cả hai.
Ngô Trác Thăng lúc này hoàn hồn, đi lại bên Hạ Như Song còn bàng hoàng kia.
Vén nhẹ mái tóc cô qua một bên anh thì thầm nói nhỏ với cô: "Em đẹp lắm Song Nhi."