Chương 21 : Nghi Ngờ.
Chương 21: Nghi Ngờ.
Tin tức truyền đi rất nhanh.
Ly Mạn Mạn, Lê Ngọc Khánh và Ám Dạ Thần gần như lập tức chạy đến bệnh viện. Nhưng khi vừa bước vào phòng, cảnh tượng trước mắt khiến cả ba người đều sững lại.
Hạ Như Song ngồi trên giường, sắc mặt tái nhợt, hai tay nắm chặt lấy tay áo Ngô Trác Thăng, như thể chỉ cần buông ra một giây thôi cũng sẽ rơi vào hoảng loạn.
Ánh mắt cô không còn vẻ bình tĩnh như trước, mà trống rỗng, bất an đến đáng sợ.
Ly Mạn Mạn đứng chết lặng. Cô chưa từng thấy bạn mình như vậy bao giờ, đôi mắt đã đỏ ửng từ lúc nghe tin tới giờ.
"Song Nhi..." Giọng Ly Mạn Mạn khẽ run, nhưng lại không dám tiến lại gần.
Bác sĩ đứng bên cạnh, nhìn tình trạng của Hạ Như Song, khẽ thở dài: "Bệnh nhân bị ảnh hưởng tâm lý khá nặng. Ở lại bệnh viện lúc này chưa chắc đã tốt."
Ông quay sang Ngô Trác Thăng: "Đưa cô ấy về nhà nghỉ ngơi sẽ phù hợp hơn. Chúng tôi sẽ sắp xếp bác sĩ đến theo dõi vết thương hằng ngày, đến khi cắt chỉ."
Hạ Như Song nghe vậy liền đòi về nhà, cô sợ sợ ở bệnh viện lắm, cô sợ lắm.
Ngô Trác Thăng và Ám Dạ Thần phải làm thủ tục xuất viện, đưa cô về nhà. Trên xe, cô bám mãi anh không buông. Chứng kiến người chết, thật kinh hoàng mà.
Ngô Trác Thăng nhìn gương chiếu hậu, cũng chỉ biết thở dài. Sao cái gì cũng dồn tới một lúc vậy, còn là đối với cô nữa? Lần này bị đả kích thật mạnh rồi.
Ly Mạn Mạn lo lắng cho cô, nên cùng Lê Ngọc Khánh đi xe khác đến nhà Hạ Như Song.
Ngô Trác Thăng chỉ biết ôm cô vào lòng để cô hết sợ, tại sao lại đến với cô một chuyện như thế này chứ? Cô có làm gì sai trong chuyện này đâu? Về đến nhà, cô đã mệt mà ngủ mất đi, Ngô Trác Thăng đau lòng, bế cô về phòng, đắp chăn, chỉnh điều hoà rồi ra khỏi phòng.
Xuống phòng khách, anh mệt mỏi ngồi xuống sofa, Ly Mạn Mạn lo lắng cho cô vội lên tiếng.
"Song Nhi, cậu ấy sao rồi?" Ly Mạn Mạn lo lắng.
"Cô ấy ngủ rồi. Mạn Mạn, ngày mai cô có thể đến với cô ấy được không?" Anh mệt mỏi nói, đưa tay xoa huyệt thái dương.
"Được." Ly Mạn Mạn gật đầu. Còn Ám Dạ Thần và Lê Ngọc Khánh im lặng.
"Cô ấy, lúc nãy còn nói gì không?"Ám Dạ Thần lên tiếng.
Ngô Trác Thăng sững người lại, nhớ lại lúc thay đồ cho cô, cô hoảng loạn nói: "Người phụ nữ... Người đứng sau... Máu... Tai nạn... Tên?"
"Có, cô ấy có nói gì đó người phụ nữ, người đứng sau, máu, tai nạn, tên..." Ngô Trác Thăng trở nên tỉnh táo suy nghĩ đến lặp lại thứ tự từ tên - người đứng sau - tai nạn?
Không gian xung quanh bỗng trở nên yên tĩnh.
Ám Dạ Thần và Lê Ngọc Khánh đều nhìn về phía anh.
"Tai nạn?" Ám Dạ Thần khẽ nhíu mày.
Ngô Trác Thăng không trả lời ngay. Anh siết chặt tay, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.
"Vụ ở công trình... Có thể không phải là tai nạn" Anh nói chậm rãi, từng chữ rõ ràng.
Câu nói vừa dứt thì bầu không khí trong nhà lập tức căng thẳng.
Lê Ngọc Khánh đứng thẳng người, sắc mặt cũng trở nên nghiêm túc:
"Ý cậu là... Có người sắp đặt từ đầu?"
"Nếu đúng như vậy thì chuyện này... Không đơn giản nữa. Thế nên mới có sát thủ trong bệnh viện." Ám Dạ Thần ánh mắt tối sầm lại, nếu như theo lời Ngô Trác Thăng nói thì có thể đó là gần như chắc chắn rồi.