Chương 85. Điệu hổ ly sơn
Chúc Dư vừa lấy cây hồng cảnh thiên trong tay ra, ánh mắt mọi người lập tức đồng loạt dõi theo. Trong mắt họ tràn đầy khao khát không che giấu được, nhưng cũng xen lẫn một chút hoài nghi.
"Chỉ cái này thôi?" Clinton nghi ngờ mở miệng: "Nhìn sao cũng chỉ giống một cái rễ cây. Dựa vào nó mà có thể hiệu quả mạnh như vậy? Làm sao tôi biết được cậu không gạt bọn tôi?"
Chúc Dư không trả lời ngay. Cậu chỉ mở bình giữ nhiệt của mình, nghiêng tay đổ nước bên trong ra lòng bàn tay còn lại. Lượng nước không nhiều nhưng đủ để lộ mấy lát hồng cảnh thiên đã được ngâm. Sau đó cậu rút con dao chuyên dụng, cắt từ cây hồng cảnh thiên một miếng, đặt cả hai, lát đã ngâm và lát vừa cắt lên tay, chìa ra trước mặt đối phương để so sánh.
"Cái này gọi là hồng cảnh thiên. Là một loại trung thảo dược rất quý hiếm. Tôi không biết 'bảo bối' trong miệng các anh có phải chính là nó hay không, nhưng so với những loại dược liệu để đối phó với giá lạnh mà ban tổ chức phát cho, khác biệt duy nhất cũng chỉ là thứ này. Đội ba người của chúng tôi, ai cũng ngâm vài lát vào trong bình nước."
【Hồng cảnh thiên... thật sự lợi hại như vậy sao? 】
【 Gạt người đó, Tiểu Ngư từng nói chỉ có chút ít còn hơn không mà thôi 】
【 Nhưng nhìn dáng vẻ chân thành kia, nếu không phải nghe cậu chê hiệu quả trước đó, tôi cũng sắp tin rồi 】
Tuy vậy, các tuyển thủ có mặt không thể xem livestream, cũng chưa từng nghe Chúc Dư bình luận về dược hiệu của nó. Vì vậy khi nhìn thấy cậu đổ dược liệu từ bình ra và đưa ra đối chiếu rõ ràng, hoài nghi trong mắt Clinton dần tản đi, thay thế bằng kinh ngạc và khát cầu.
Đội trưởng đội Nam Châu thì không kiềm được mà thốt lên: "Đúng nó rồi. Mau đưa tôi xem."
Chúc Dư liếc Clinton một cái, rồi bước nửa bước về phía đội Nam Châu. Khi đội trưởng bên kia đã vươn tay định nhận lấy, cậu bỗng dừng lại, thu chân lại.
"Khoan đã. Chúng tôi phải nói rõ trước. Tôi đưa hồng cảnh thiên cho các anh, các anh sẽ thả bọn tôi rời đi, đúng chứ?"
"Đương nhiên rồi. Giao dịch công bằng mà, tôi...."
"Không." Nam Châu đội trưởng còn chưa nói dứt câu, đã bị Clinton lạnh giọng cắt ngang.
Khóe môi hắn hơi nhếch, lộ ra nụ cười kẻ thắng: "Tôi cũng có thể chọn không giao dịch với các cậu. Chỉ cần loại bỏ các cậu, thì cái rễ cây ấy tự nhiên thuộc về chúng tôi."
"Nhưng các anh không biết cách dùng và liều lượng." Chúc Dư nhướng mày, bình tĩnh nói. "Thuốc là ba phần độc. Dùng đúng thì là thuốc, dùng sai thì là độc."
Ý cười trên mặt Clinton lập tức biến mất. Hắn nheo mắt, tràn đầy bị uy hiếp nhưng không làm gì được.
Bầu không khí nhất thời căng thẳng.
Đội trưởng Nam Châu không nhịn được trách nhẹ: "Clinton, cậu phát điên cái gì vậy?"
Rồi quay sang Chúc Dư, khẩn thiết: "Đưa thuốc cho tôi, tôi đảm bảo an toàn cho các cậu rời đi."