Chương 86. Báo tuyết
Sau khi xử lý xong ba chiếc balo không rõ thuộc đội nào, cái gì nên thu thì thu, cái gì nên ném thì ném, cái gì nên phá thì phá cho đến mức chẳng còn nhìn ra hình dạng, ba người mới cõng lại trang bị của mình, trong lòng cũng vững vàng thêm không ít.
"Phía trước là tuyến tuyết rồi, chúng ta đóng trại gần đây đi."
Nghe vậy, Triệu Cương lập tức dừng lại, đảo mắt nhìn xung quanh. Nhưng ngay sau đó hắn bị Hình Huy đi ngang qua vỗ một cái.
"Nhìn cái gì vậy?"
Triệu Cương gãi đầu: "Thì cái chuyện báo tuyết ấy..."
"Tê." Hình Huy hít vào một hơi. "Cậu lại khiến tôi nhớ ra."
Hắn lập tức bước nhanh về phía một nhân viên an toàn, đòi lại hai chiếc camera mà bọn họ đã giao nộp từ sáng, vừa đi vừa lẩm bẩm lo xa. Sau đó hắn hướng về vị trí đã chọn để dựng trại vẫy tay gọi Chúc Dư và Triệu Cương sang.
Nhưng vừa đi được hai bước, nét mặt hắn bỗng cứng đơ lại.
Chúc Dư đi trước, vừa thấy sắc mặt thay đổi của Hình Huy liền lập tức cảnh giác.
Tiếp đó, dưới tiếng cẩn thận của Triệu Cương, cậu lập tức nghiêng người bước sang bên, né khỏi bóng người đang bất ngờ đánh úp từ phía sau.
Cậu nhanh chóng lùi về đứng cạnh Hình Huy và Triệu Cương. Khi xoay lại, ba thành viên đội Mỹ đang đứng đúng vị trí cậu vừa đứng, từ trên cao nhìn xuống, nở nụ cười lạnh.
"Phản ứng không tệ."
Tuy nghe như lời khen, nhưng giọng thì đầy chế nhạo.
Chúc Dư cảnh giác nhìn ba người đối diện, thấp giọng lầm bầm: "Đi trước nên ghé chùa thắp hương mới đúng... xui gì mà xui dữ."
"Không trách được." Triệu Cương đáp nhỏ: "Xuất phát cùng lúc, đường lên đỉnh cũng không nhiều, lại hẹp nên tỉ lệ đụng nhau chỉ có tăng."
Rồi không nhịn được cảm thán: "Bảo sao tỷ lệ bị loại ở vòng tuyết sơn lại cao như vậy."
"Nhìn dáng bọn họ như vậy, trận này là né không nổi đâu. Cương Tử, chuẩn bị tinh thần. Không được thì chạy. Nhớ lấy." Ánh mắt Hình Huy sắc như dao, dán chặt vào đội Mỹ phía trước. Bước chân hắn cũng dần điều chỉnh thành đội hình một trước một sau, sẵn sàng đối chiến.
Triệu Cương khẩn trương đến mức túm chặt balo, gật đầu lia lịa.
"Đừng căng thế. Chúng ta chỉ muốn nói chuyện thôi mà." Đội trưởng đội Mỹ, Andrew đảo mắt qua cả ba người: "Một cựu đặc chủng đã giải ngũ, một người chuyên dẫn leo núi, một bác sĩ. Tổ hợp thú vị đấy. Không ngờ năm nay lại có đội hắc mã xuất hiện. Tuyệt lắm. Không biết các cậu có bí quyết gì không? Chia sẻ chút đi."
Chúc Dư lắc đầu chậm rãi: "Không, không có bí quyết gì. Chúng tôi chỉ cố tránh va chạm rồi nỗ lực leo lên thôi."
"Hướng lên mà leo." Andrew búng tay: "Đó. Chính là bí quyết của các cậu."
Rồi hắn nở nụ cười không mấy thiện ý: "Nghe nói bác sĩ như cậu có bảo bối gì đó, giúp tránh bị cao phản. Vậy chia sẻ luôn cho bọn tôi chứ?"