Chương 113. Xà khẩu thoát hiểm
Khi con người gặp nguy hiểm thường có hai phản ứng.
Một là adrenaline bùng nổ, đầu óc còn chưa kịp phản ứng thì thân thể đã tự động hành động trước. Hai là đầu óc trắng xóa, tay chân bủn rủn như không còn khống chế nổi.
Là sinh viên cao học ngành sinh thái học, lẽ ra ba người Tôn Hạo Nhiên phải bình tĩnh vững vàng hơn người thường. Nhưng con mãng xà trước mắt lại quá khổng lồ, hoa văn thô dày, trong mắt còn mang theo sự hung ác của kẻ săn mồi, hoàn toàn khác với mấy con vật trợ giảng dịu ngoan trong lớp học hay hình ảnh sách vở.
Đối với võng văn mãng mà nói, dưới nước mới là địa bàn của nó, hành động càng thêm linh hoạt. Chỉ nửa khắc sau nó đã trườn đến gần. Nhưng đối mặt ba người đang sợ đến choáng váng, nó cũng không lập tức lao lên, mà trồi đầu khỏi mặt nước, đôi mắt màu vàng nâu lạnh lẽo nhìn chằm chằm bọn họ, cái lưỡi chẻ đôi tè tè thò ra như đang phán đoán xem ba sinh vật xa lạ này có nằm trong phạm vi con mồi của nó hay không.
"Ba người các cậu,." Triệu Trung khẽ gọi: "Nhìn chằm chằm nó, từ từ lùi về phía sau, nắm lấy dây thừng, chúng tôi kéo các cậu lên."
Triệu Trung cũng hơi oán trách bản thân. Vừa rồi thế nào lại buông một sợi dây thừng xuống đây? Chỉ vì muốn ba đứa nhóc này nhớ đời một chút, làm cho tiện, nghĩ rằng thay phiên kéo người lên cũng không tốn bao nhiêu sức... Nhưng đây là Vụ Lâm mà.
Giờ có hối hận cũng chẳng kịp. Dù có dây thừng, chẳng ai dám nhúc nhích quá mạnh, chỉ sợ động tác lớn sẽ kích thích con mãng xà vẫn còn đang quan sát.
Tôn Hạo Nhiên run rẩy nắm lấy dây thừng, sợ tay không đủ lực liền vòng dây qua cánh tay hai vòng. Tào Thắng bên cạnh thì nhỏ giọng thúc giục, chỉ sợ giây tiếp theo con mãng xà sẽ lao thẳng vào.
Mọi người đều cố gắng giữ động tác nhẹ nhàng và chậm rãi, chỉ sợ kinh động đến nó. Nhưng may thay, có lẽ đã lâu trong khu rừng này không có người đặt chân tới, con mãng xà cũng không rõ sức chiến đấu của mấy sinh vật lạ trước mắt, nhất thời không dám tùy tiện tấn công, vô hình cho bọn họ thêm chút thời gian hành động.
Nói là vách đá, kỳ thật chỉ cao chừng ba mét; trên bờ mọi người đồng tâm hiệp lực, rất nhanh Tôn Hạo Nhiên đã được kéo lên.
Ngay khoảnh khắc đặt chân lên nền đất vững, trái tim Tôn Hạo Nhiên như rơi xuống quá nửa. Hắn lập tức buông dây thừng, vội vã chạy lùi về phía sau đám người. Nhưng mới chạy được hai bước, chưa kịp để ai giữ lại, hắn đã cảm giác dưới chân hụt một cái...
"Răng rắc ——"
Tiếng cành khô bị giẫm gãy giòn tan vang lên khiến tất cả mọi người siết chặt thần kinh, bản thân Tôn Hạo Nhiên cũng tái mặt trong nháy mắt. Bên dưới, Tào Thắng và Ngô Thần càng bị dọa đến chân mềm nhũn.
Thế nhưng con mãng xà vẫn không lao lên, chỉ cảnh giác dựng cao phần thân trước.
"Nhanh. Nhanh lên." Triệu Trung vừa khẽ thúc giục vừa âm thầm thả dây thừng xuống một lần nữa.
Tào Thắng phải với mấy lần mới nắm được dây, rồi ngẩng đầu hối thúc: "Kéo. Kéo mau."
Triệu Trung cùng những người phía sau hợp lực kéo lên. Tào Thắng đạp lên vách đá, chỉ một lát đã lộ được cái đầu khỏi mép, còn chưa kịp mừng thì đã thấy sắc mặt Triệu Trung đột nhiên biến đổi, vẻ hoảng hốt nhìn về phía sau hắn.