Chương 112. Trong nước có cái gì?

"Sương mù dày đặc như vậy, không biết có tìm được đội cứu viện không nữa." Tôn Hạo Nhiên dùng cây gậy nhỏ khuấy nhẹ đống lửa, giọng đầy phiền muộn: "Nghĩ lại mới thấy, đúng là không nên tới đây. Vì một con kim đốm mõm phượng điệp mà ngay cả bóng dáng còn chưa thấy, đã đem cái mạng vứt ở chỗ này, thật chẳng đáng."

Tào Thắng liếc hắn một cái: "Ý gì đó? Sao thế? Không phải chính cậu lúc trước còn hưng phấn muốn viết luận văn khiếp sợ giới khoa học, ai cũng phải nể sao? Là ai còn mơ mộng lần này phát hiện được báu vật nghiên cứu?"

Tôn Hạo Nhiên hừ nhẹ: "Thì cũng tại cậu xem cái video đó rồi đề nghị tới tìm kim đốm mõm phượng điệp chứ ai. Nếu thật sự tìm thấy, đó chắc chắn là phát hiện trọng đại. Tôi nghĩ vậy chẳng phải theo lẽ thường à?"

Tào Thắng lập tức phản bác: "Vậy nói cho cùng, không phải Ngô Thần lúc đó lướt trúng cái video kia à? Chính cậu ta còn chỉ vào cái bóng loé lên trong bối cảnh, thề sống thề chết đó là kim đốm mõm phượng điệp."

Ngô Thần vội vàng biện giải: "Tôi không có thề sống thề chết gì cả. Tôi chỉ nói là trông giống thôi! Với lại, giờ lôi mấy chuyện này ra trách nhau còn có ích gì? Tôi không phải người đầu tiên đề nghị tới Vụ Lâm, nhưng tôi biết rõ chẳng ai ép tôi cả. Tự mình lựa chọn thì tự mình chịu."

Tôn Hạo Nhiên bực bội sạch một tiếng, ném cây gậy nhỏ vào đống lửa. Trong hang nhất thời chỉ còn tiếng bùm bụp của củi cháy vang vọng.

"Ê ê ê. Mấy người nhìn bên kia." Tào Thắng đột nhiên kêu lên liên hồi, giọng hưng phấn đến run: "Có người. Hình như có người. Còn đang vẫy tay với chúng ta."

Tôn Hạo Nhiên lập tức nhìn theo hướng hắn chỉ. Giữa màn sương đang dần loãng đi, quả nhiên hiện ra một bóng người đứng thẳng. Bóng dáng ấy giơ tay, như đang hướng về phía họ mà vẫy.

Mắt hắn sáng rực, mừng như vớ được cứu tinh: "Đúng rồi. Có người thật. Cuối cùng cũng có người tới cứu chúng ta."

Hắn bật dậy, bước nhanh rồi chạy thẳng về phía bóng kia, vừa chạy vừa phất tay hét lớn: "Ei. Chúng tôi ở đây."

Ngô Thần đưa tay muốn kéo lại, nhưng Tôn Hạo Nhiên chạy quá nhanh, hoàn toàn không kịp ngăn. Thấy Tào Thắng cũng vội vàng đuổi theo, Ngô Thần do dự một giây, rồi cúi xuống rút một thanh củi đang bốc cháy trong đống lửa, cầm theo và chạy theo hai người.

Còn chưa đợi Ngô Thần đuổi kịp, phía trước hai người đã hoảng hốt quay đầu bỏ chạy.

"Gấu. Không phải người... là gấu."

Trong màn sương đang dần tan, một con gấu đen đứng thẳng bằng hai chân cạnh gốc cây, chậm rãi nâng đôi chân trước to lớn lên cao...

*

Sương mù dần tan hết, xung quanh lại trở về vẻ tĩnh lặng quen thuộc. Thỉnh thoảng chỉ vang lên vài tiếng côn trùng và tiếng chim lảnh lót từ nơi xa.

Mọi người nhẹ nhõm thở phào, thu dọn đồ đạc rồi tiếp tục công việc cứu hộ.

Đi được không bao lâu, họ nghe lẫn trong gió tiếng nước chảy róc rách. Lần theo âm thanh, chẳng mấy chốc đã tìm thấy một vùng trũng giống lòng chảo.