Chương 93. Tuyết lở
"Ngu xuẩn." Andrew vừa lết xuống vừa giận tím mặt mắng: "Chỉ là một đoạn băng thường bị nứt và rơi xuống, thế mà ngươi còn có thể đứng không vững? Nếu không phải ta kịp xông lên giữ lấy ngươi, thì giờ tay chân ngươi đều đã bỏ lại trên núi rồi."
Từ lúc kéo Brian từ vách băng xuống, Andrew đã mắng suốt một đường, hoàn toàn không có dấu hiệu muốn dừng.
Bị quở trách đến mức không ngóc đầu lên nổi, Brian giãy giụa mãi, cuối cùng run rẩy mở miệng xin lỗi: "Thực, thực xin lỗi, tôi..."
"Cảm ơn tôi với cái đục băng và cái kỹ thuật tuyệt hảo của tôi đi." Andrew tiếp tục trút giận: "Nếu không phải tôi đóng được cái đục băng đủ sâu đủ chắc, thì ngay giây ta giữ ngươi lại, hai ta đã game over rồi. Điểm số của đội tôi vốn đã thấp, giờ chỉ cần vì cái sai ngu xuẩn này mà khiến hai ta phải rút khỏi trận, đội tôi sẽ bị trừ thêm một ngàn điểm. Chỉ còn lại mỗi Genn một người, cậu ta lấy gì để đuổi kịp cái khoảng cách điểm khổng lồ kia? Chỉ vì cậu ngu xuẩn, cả đội chúng ta có khi phải ngồi yên ở cái vị trí huy chương đồng này. Cậu vui chưa, đồ ngốc?!"
Bị Andrew trách như tát nước, Brian vốn còn đang hoảng vì suýt gặp nạn, nay càng thêm vô thố, mặt tái nhợt tới mức gần như không còn chút máu.
Một đội viên khác, Genn, định mở lời hòa giải, thấp giọng nói: "Đội trưởng, cậu ta không phải cố ý..."
"Im lặng." Andrew quát lớn: "Tôi không muốn nghe bất kỳ lời biện hộ nào nữa. Các quý ông, mong các vị chú ý, lịch thi đấu chỉ còn chưa đầy hai ngày. Nếu trong thời gian này chúng ta không thể đào thải thêm được một người của đội Hoa Quốc kia, để giữ vững vị trí huy chương đồng hiện tại đã là sỉ nhục lớn nhất rồi."
Thấy đồng đội bị tiếng quát dọa đến run lên, Genn hít sâu một hơi, cẩn thận nói: "Đúng vậy đội trưởng, chúng ta sẽ cố hết sức... Nhưng cũng mong ngài bớt giận một chút. Dù sao đây cũng là trên núi tuyết, cảm xúc quá mạnh dễ dẫn phát phản ứng cao nguyên, hơn nữa âm lượng lớn như vậy, vạn nhất gây tuyết...."
"Cậu là đang dạy dỗ tôi sao?" Andrew đột nhiên dừng bước, quay đầu nhìn về phía Genn, khóe môi cong lên một nụ cười lạnh đến mức khiến da đầu run lên.
Genn lập tức hoảng hốt, đứng thẳng người: "Không, đội trưởng, tôi chỉ là..."
"Đúng vậy, ngài dạy dỗ rất đúng, Genn tiên sinh." Andrew nghiến răng cắt ngang: "Nhưng nếu thực sự xảy ra chuyện không hay thì..."
Hắn hừ lạnh, ánh mắt sắc như dao, "Xin nhớ rõ, tất cả đều là do đồng đội của cậu, Black tiên sinh gây họa."
Genn hơi cau mày, nhưng thấy Black hoảng hốt túm lấy góc áo mình như cầu xin đừng nói nữa, hắn đành nuốt toàn bộ lời muốn phản bác xuống bụng.
Cuộc thi lần này quả thực không thuận lợi chút nào.
Trong sáu kỳ "Tuyệt cảnh hoang dã", đội Hoa Kỳ luôn đứng quán quân hoặc á quân. Đây là lần thứ hai Andrew dẫn đội xuất chiến. Lần trước họ giành á quân, vì vậy trước khi xuất phát, cả đội lập lời thề: lần này phải lấy được quán quân.