Chương 92. Trên nền tuyết tĩnh lặng của đỉnh núi.
"Thật tốt..." Triệu Cương khẽ lẩm bẩm, giọng như mang theo chút nghẹn ngào.
Anh ta chưa bao giờ nghĩ có một ngày mình sẽ thật sự đặt chân lên đỉnh Samuel. Từ lúc xuất phát, trong lòng anh ta luôn xác định bản thân chỉ là người hỗ trợ, ở tuyến tuyết trước thì hỗ trợ đồng đội đối kháng đối thủ, sau đó thì đi được bước nào hay bước ấy.
Vậy mà anh ta lại có thể đi đến tận đây, đỉnh cao nhất. Nhìn xuống phong cảnh dưới chân núi, anh ta thoáng ngây người, thậm chí hoảng hốt tưởng mình đang mơ.
Đang chìm trong muôn vàn cảm xúc, vai anh ta bỗng bị vỗ nhẹ. Hình Huy và Chúc Dư đã đứng cạnh anh ta, một trái một phải. Bị đồng đội vây quanh, ngực Triệu Cương bỗng dâng lên một dòng ấm áp, khóe mắt cũng đã hơi cay.
"Đẹp thật." Hình Huy vươn vai, cảm khái: "Phong cảnh như này chỗ khác có muốn cũng không thấy được. Đáng giá chuyến đi này."
Chúc Dư nhìn tầng mây giữa núi, gật đầu tán đồng: "Thật sự rất đẹp."
Triệu Cương hít thật sâu.
Đang định hòa vào bầu không khí tốt đẹp này để cảm thán thêm một câu, thì bên cạnh lại vang lên: "Hồi đó miếng thịt kia nên thái to hơn chút, để dành nửa mang lên đỉnh núi này ăn. Livestream cảnh đó chắc chắn không dám nói là hậu vô lai giả, nhưng tuyệt đối tiền vô cổ nhân."
Triệu Cương nghẹn một hơi, quay sang thì thấy Chúc Dư đang lắc đầu tiếc nuối. Ngay sau đó lại nghe thêm một câu ủng hộ hoàn toàn vang lên bên cạnh.
"Đúng vậy." Hình Huy bật cười chậc một tiếng: "Đúng là tiếc."
Nói xong y nhìn sang Triệu Cương. Chúc Dư cũng đồng thời quay lại nhìn.
Bị hai ánh mắt nhìn thẳng, Triệu Cương chớp chớp mắt rồi theo bản năng gật đầu: "Ừ, tiếc thật."
"Phụt." Không biết ai là người bật cười trước, nhưng rồi cả ba đều phá lên cười.
Trên đỉnh núi, không khí loãng và lạnh buốt. Ba người nghỉ ngơi một lát rồi chuẩn bị xuống núi. Vừa mới động thân, họ bỗng nghe một tiếng rắc vang giòn, tiếng băng vỡ nhẹ.
Có người đang lên đỉnh.
Cả ba tò mò tiến đến mép vách đá, cúi đầu nhìn xuống. Và ngay khoảnh khắc ấy, họ chạm phải ánh mắt của đội trưởng đội Hoa Kỳ, Andrew người đang ngước lên dò đường.
Andrew lập tức cứng đờ, động tác dừng lại giữa chừng, đứng ngây ra trên vách núi đá.
"Cậu ta sao lại đứng im luôn vậy? Vị trí đó nghỉ ngơi chắc khó chịu lắm chứ?" Hình Huy nghi hoặc hỏi.
Khóe miệng Triệu Cương giật giật, anh ta khẽ kéo kéo vạt áo Hình Huy: "Đi thôi. Chúng ta đi rồi anh ta sẽ động."
"Hả?" Hình Huy ngẩn ra một chút, sau đó hiểu ra liền cười thành tiếng: "Không phải chứ, trên tuyết tuyến trở lên chẳng phải cấm tấn công nhau sao? Cậu ta nghi chúng ta sẽ hạ độc thủ á? Tôi nhìn giống cái loại người phá quy tắc như vậy hả?"
Chúc Dư nhún vai: "Cẩn tắc vô áy náy thôi. Đổi vị trí thử nghĩ, chúng ta gặp tình huống như vậy cũng sẽ đề phòng."
Hình Huy xoa cằm, khóe môi cong lên vẻ xấu xa: "Vậy nếu chúng ta không đi, cậu ta có phải cứ phải treo lơ lửng trên vách băng như thế mãi không?"