Chương 2: Tổng nghệ ngày hôm sau làm cậu gia nhập!
Chúc Dư cậu thiếu tiền, thực sự rất thiếu tiền.
Nói cho đúng thì, đây là lần đầu tiên trong đời cậu nếm trải cảm giác vì tiền mà phiền não. Trước kia, cậu vẫn luôn có thể ngạo nghễ nói một câu: "Tôi không có khái niệm gì về tiền bạc."
Cậu vốn là truyền nhân của một gia tộc trung y, thân là con út trong nhà, được sủng ái nuông chiều. Các sư huynh sư tỷ đều có sở trường chữa bệnh cứu người, còn cậu thì tùy hứng, suốt ngày leo vách núi sâu rừng già, chỉ để nghiên cứu thảo dược hoang dã và sự khác biệt dược tính trong trồng trọt, dốc lòng nâng cao hiệu quả của thảo dược tự trồng.
Nhưng ba năm trước, cậu xuyên không.
Khi đó cậu đang đi nghiên cứu dã ngoại như thường lệ, lại vô tình gặp một đội phượt thủ non tay bị lạc đường. Trong lúc cứu người, cậu ngã xuống vách núi. Lúc tỉnh lại, cậu phát hiện mình đã đến một thế giới quen thuộc mà xa lạ.
Cậu vẫn là Chúc Dư, không chỉ gương mặt không đổi, mà cả bớt hình lá liễu màu đỏ nhạt ở sau vai trái cũng còn đó chỉ khác là,= cậu đã trở thành một tiểu minh tinh tuyến mười tám trong giới giải trí.
Vừa xuyên qua chưa kịp làm rõ tình huống, cậu đã bản năng dùng châm cứu cứu đồng nghiệp của Chúc Dư trước đó. Kết quả bị chỉ trích hành nghề y không phép, lên hot search, rồi bị công ty giải trừ hợp đồng. Cuối cùng còn phải bồi thường 30.000 tệ.
Sau đó, cậu mang theo chiếc điện thoại trong tài khoản chưa đến bốn con số và một chiếc vali, quay về quê nhà của Chúc Dư, rồi từ từ tìm hiểu rõ mọi chuyện.
Thì ra thế giới này là một nhánh song song do hiệu ứng bươm bướm. Từ những năm đầu lập quốc, vì phát triển kinh tế, người ta đã ồ ạt chặt phá cây rừng, dẫn đến một trận lũ đất đá nghiêm trọng. Cả một ngôi làng bị vùi lấp không còn ai sống sót, trong đó có cả một nhân vật trọng yếu của quốc gia. Cũng vì vậy, luật bảo vệ môi trường được đưa ra sớm hơn thế giới của cậu gần 30 năm.
Hiệu ứng này khiến tài nguyên động thực vật của thế giới này trở nên phong phú hơn rất nhiều. Vì thế, việc lên núi hái thuốc vốn là hành vi dễ ngồi tù ở thế giới cũ nay lại trở thành nguồn kinh tế chính nuôi sống cậu.
Đây cũng là điều duy nhất khiến cậu vui mừng sau khi xuyên qua, ngoài việc còn sống.
Từ trước chỉ dám thèm thuồng nhìn môi trường sinh trưởng của các loài thuốc quý, nhiều nhất là xin vài mảnh lá về nghiên cứu, thì nay cậu có thể tùy ý ném cả cây vào giỏ, muốn lấy gì thì lấy, không cần lo danh sách bảo tồn thực vật quốc gia, hay sợ bị mời uống trà mấy năm trời vì hái nhầm.
Thế nhưng, nghề bán dược thảo này cũng chỉ đủ giúp hắn kiếm được vài đồng lẻ, ba năm qua tích cóp chẳng được mấy vạn, cách mục tiêu của hắn còn xa vời vợi. Thế nên, khi nghe nói chương trình này chỉ cần tham gia ba ngày là được ít nhất một vạn, hai mắt cậu liền sáng rực: "Tôi có thể tham gia không?"
Camera tiểu ca bị câu hỏi làm cho sững sờ, hai mắt đằng sau màn ảnh tràn ngập mê mang.
Lần đầu tiên có người tự xin được gia nhập trên đường... Không đúng, chính xác hơn thì đây là lần đầu tiên họ gặp người ngoài tổ tiết mục ở khu vực quay hình.