Chương 1: Ngày đầu tổng nghệ: Từ trên trời rơi xuống một Tiểu Ngư Nhi
"Sột sột soạt soạt ——"
Giữa khu rừng vắng vẻ tĩnh lặng, đột nhiên một bụi cây thấp bé khẽ rung lên, cành lá đan xen lay động dữ dội khiến mấy con côn trùng nhỏ như ếch nhái, bọ ngựa hoảng loạn tháo chạy. Ngay sau đó, một cây gậy gỗ tách lớp cỏ dại ra.
Một người chui ra khỏi bụi cây chính là Kha Nghĩa. Hắn cẩn thận thò đầu ra, trước ngó trái ngó phải, sau đó dùng gậy chống dẹp đường mà lết từng bước ra khỏi bụi rậm. Phía sau hắn, một cameraman vác máy quay âm thầm theo sát.
Kha Nghĩa khập khiễng đi tới gốc một cây đại thụ, ngồi phịch xuống rễ cây to tướng. Hắn cố hết sức tháo balo khỏi lưng, rồi thở dài uể oải.
"Chắc... tôi không cầm cự nổi nữa rồi." Hắn mím môi, ngẩng đầu nhìn vào ống kính máy quay, đôi mắt ngập mỏi mệt và uất ức.
Nhưng chẳng ai đáp lại hắn. Cameraman vẫn đứng đó, yên lặng như tượng, chỉ lo ghi hình thực hiện đúng vai trò máy quay lạnh lùng được giao.
Đây là một chương trình livestream sinh tồn nơi hoang dã, tổ đạo diễn đã từng nói rất rõ, tất cả các máy quay đều được điều khiển bởi các nhiếp ảnh gia có chuyên môn và kỹ năng chuyên nghiệp, từng là lính đặc chủng xuất ngũ. Nhưng họ tuyệt đối sẽ không can thiệp hay hỗ trợ bất kỳ tuyển thủ nào, kể cả việc cung cấp giá trị cảm xúc, trừ phi thí sinh lựa chọn bỏ cuộc.
Kha Nghĩa nhìn xuống đôi chân đã bị vẽ chi chít dấu vết do côn trùng để lại, rồi lại ngẩng đầu quan sát khu rừng rậm rạp đến nỗi cả ánh mặt trời cũng khó xuyên qua. Cuối cùng, hắn trầm mặc đưa tay lên cổ tay, xoa nhẹ chiếc vòng.
Chỉ cần tháo chiếc vòng này ra, tức là tuyên bố bỏ cuộc. Đồng nghĩa với việc sẽ có nhiếp ảnh gia dẫn hắn rời khỏi khu rừng hoang vu không một bóng người này...
"Ê! Cần giúp gì không?" Một giọng nói trong trẻo bất ngờ vang lên giữa không gian tĩnh lặng.
Kha Nghĩa ngẩng phắt đầu, nhìn về phía cameraman và tròn mắt kinh ngạc.
Hở? Không ngờ một người cao to lực lưỡng, dáng người chắc nịch, cơ bắp cuồn cuộn như thế mà lại phát ra được cái giọng nhẹ như gió xuân vậy trời...
Trong lúc còn đang âm thầm tặc lưỡi khen ngợi trong lòng, anh thấy sau màn hình chậm rãi thò ra một cái đầu. Người nọ hơi nghiêng đầu, vẻ mặt khó hiểu nhìn hắn rồi lắc đầu.
Kha Nghĩa cũng nghiêng đầu, ngơ ngác.
Lắc đầu? Ý là không phải anh ta nói sao? Ủa... khoan đã? Không phải cameraman nói?! Là ai?!
Cả người Kha Nghĩa cứng đờ, đảo mắt một vòng, rồi lặng lẽ nhìn camera, hai bên mắt đối mắt.
Trong khu rừng âm u lạnh lẽo này, không thấy ai, vậy mà lại nghe giọng nói...
"Tôi ở đây nè!" Tiếng nói kia lại vang lên, vang vọng khắp rừng như thể phát ra từ bốn phương tám hướng rồi dội ngược trở lại.
Kha Nghĩa run lẩy bẩy, lúc này đã không còn tâm trí thưởng thức giọng nói dễ nghe đến cỡ nào nữa, chỉ muốn lập tức bỏ chạy. Nhưng cả người như bị tê liệt, chẳng thể động đậy.