Chương 90. Tổ thi đấu hướng ngài xin giúp đỡ.
Ngoài động, cuồng phong gào thét. Chẳng bao lâu sau, ngay cả hình dạng bông tuyết cũng nhìn không rõ, chỉ thấy từng mảng tuyết trắng bị gió thổi xoáy qua cửa động, vù vù lướt ngang. Một ít còn bị quét vào trong, nhưng may mà tuyết động được đào đủ sâu, ba người lại chất ba lô thành từng tầng chắn trước lối vào, cơ bản là gió thổi không lọt và hơi ấm cũng được giữ lại bên trong.
"Xem ra lần này đúng thật là bão tuyết rồi." Chúc Dư thò đầu nhìn ra ngoài, ánh đèn trong động hắt lên mặt cậu như phủ một lớp vàng nhạt: "Tuyết bị gió đánh tơi ra, chỉ cần thổi kiểu này chừng nửa tiếng là xóa sạch hết dấu vết trên mặt đất. Dấu chân không còn, đường cũng chẳng thấy."
Triệu Cương vội vỗ vỗ ngực, lòng vẫn còn run: "May mà tụi mình dừng lại sớm. Không biết mấy đội khác thế nào rồi. Cái này, bạch...."
Anh ta khựng lại, suy nghĩ mấy giây rồi quay sang hỏi Chúc Dư: "Bão tuyết?"
"Ừ, bão tuyết."
"Đúng đúng, bão tuyết. Tới đột ngột kiểu này, nếu lúc nãy không hạ trại kịp thời..." Triệu Cương rùng mình: "Không dám nghĩ nữa, thật sự không dám nghĩ."
Chúc Dư mím môi: "Tổ thi đấu có bố trí an toàn viên theo sát. Chắc, chắc không xảy ra chuyện gì đâu."
Nói vậy, nhưng trong mắt cậu vẫn là lo lắng đầy tràn.
【 Lần đầu tiên cảm thấy tuyết đáng sợ thật sự 】
【 May mà tổ chương trình nhận được cảnh báo thời tiết trước. Nam Châu đội còn tưởng lên tới tuyết tuyến là kiểu gì cũng leo tới đỉnh, ai ngờ không dự đoán được thời tiết xấu, bị an toàn viên ép dừng, toàn đội bị loại 】
【 Tổ thi đấu lần này cũng có lương tâm phết, bảo hộ người chơi rất đầy đủ 】
【 WTFFF!! Lều trại đội Saxon bị gió thổi sập rồi.】
【 Vậy là họ bị loại luôn hả?】
【 Không, họ nhất quyết không bỏ cuộc. Hiện đang đội tuyết lớn đào tuyết động để trú 】
Ngoài động, gió cuồng loạn cuốn tuyết trắng rơi xối xả. Trong động lại trái ngược hoàn toàn, một mảnh yên ổn lạ thường.
Hình Huy kéo dài giọng ngáp một cái, lấy túi ngủ ra: "Tuyết còn rơi dài đấy. Tối nay thay phiên gác đêm chắc chắn chả ngủ ngon được, thôi giờ rảnh thì tranh thủ chợp mắt cái."
Nói rồi y cởi áo lông vũ, chui thẳng vào túi ngủ, dựa lưng vào vách tuyết, nhắm mắt lại: "Tôi ngủ trước đây. Một tiếng nữa gọi tôi dậy."
Chúc Dư quay đầu nhìn Triệu Cương: "Anh cũng ngủ một lát đi. Tôi giờ còn tỉnh táo, để tôi canh trước."
Triệu Cương không từ chối, gật đầu: "Được, vậy tôi đổi ca thứ ba."
Thấy Hình Huy và Triệu Cương lần lượt lấy túi ngủ chui vào, Chúc Dư chỉnh đèn trại xuống mức sáng thấp nhất. Ánh sáng vàng nhạt hắt lên vách băng, tỏa ra một tầng ấm áp mong manh.
Chúc Dư chống cằm, nhàm chán dùng ngón tay vẽ vài đường loạn xạ lên mặt tuyết.
Không biết ba mẹ và anh trai giờ đang làm gì. Mẹ chắc đang xem phát sóng trực tiếp. Hy vọng bà đừng lo quá. Bên ngoài tuyết nhìn đáng sợ thật, nhưng trong động tuyết thì an toàn hơn nhiều. Còn ba và anh trai chắc bận đến mức không thể ngồi xem livestream suốt được, dù gì cũng còn cả đống chuyện của công ty phải lo...