Chương 89. Bão tuyết
Nói chuyện một lúc, chỉ số oxy trong máu của Triệu Cương dần dần hồi phục lên 86. Tuy chưa đạt mức an toàn, nhưng tạm thời không còn nguy hiểm nữa. Nhìn tình trạng hiện tại, oxy máu của anh ta vẫn còn dư địa để tiếp tục cải thiện.
Miễn là trước tiên phải ổn định được tâm lý.
"Ăn chút gì đi. Ăn xong rồi, nếu anh vẫn còn nghĩ như vậy..." Chúc Dư tháo máy đo oxy trên tay Triệu Cương xuống, ngẩng đầu nhìn anh ta: "Thì hẵng tính tiếp."
"Anh không phải..."
"Không cần vội trả lời." Chúc Dư cắt ngang lời, khẽ lắc đầu. "Bọn tôi biết anh không phải không để bụng. Là vì anh để bụng quá, để đến mức bị kẹt trong cái nút thắt kia. Triệu Cương này, nếu trong đầu lúc nào cũng nghĩ đến chuyện có thể bỏ cuộc bất cứ lúc nào, thì còn leo nổi lên đỉnh không? Phía trước còn rất nhiều nguy hiểm, chúng ta không thể lúc nào cũng dồn sức để chăm sóc cảm xúc của anh. Thế nên đừng vội. Suy nghĩ chậm lại. Điều chúng ta cần là một đồng đội có ý chí vững vàng... Anh làm được không?"
Triệu Cương khẽ run mắt, siết chặt nắm tay.
Chúc Dư vỗ vai anh ta: "Ăn trước đã."
Tay nghề của Hình Huy rất tốt. Thịt dê được xé thành từng miếng, thả vào ly rồi luộc. Không có đũa, y dùng dao vớt thịt lên nắp ly, để ai cũng có thể lấy tay mà ăn.
Lúc đầu Triệu Cương còn chìm trong suy nghĩ, ánh mắt mất tiêu điểm nhìn vào khoảng không, ngay cả mùi thịt thơm lừng cũng chẳng nhận ra.
Nhìn thịt thay hai ba lượt, anh ta vẫn chưa ăn miếng nào, Hình Huy bắt đầu bực. Tính y vốn nóng, lại quen phong cách quân đội nghiêm khắc, không chịu nổi cảnh Triệu Cương ỉu xìu như vậy. Y đặt mạnh lưỡi dao lên miếng thịt, nhướng mày: "Cậu..."
"Anh không ăn à?" Chúc Dư kịp thời liếc một cái trấn an, chặn lại lời Hình Huy.
Triệu Cương bỗng giật mình hoàn hồn. Ánh mắt anh ta lúng túng, hơi hoảng khi nhìn hai người: "Xin lỗi, tôi..."
"Kỳ thật vấn đề rất đơn giản." Chúc Dư vừa nói vừa đưa dao cắt một miếng thịt mới chín, giọng bình tĩnh nhưng mang theo chút nghiêm khắc: "Thịt sống thì bỏ vào nồi. Chín rồi thì vớt ra."
Cậu đặt miếng thịt lên nắp ly rồi đưa tới trước mặt Triệu Cương. Thấy anh ta vẫn ngồi bất động, Chúc Dư lại nhẹ nhàng đẩy miếng thịt gần thêm một chút, như nhắc nhở.
Triệu Cương mơ màng nhận lấy, hoàn toàn không hiểu cậu đang định nói gì.
"Vậy bước tiếp theo là gì?" Chúc Dư tiếp tục gợi mở, giọng đều đều như đang dạy một điều hiển nhiên: "Thịt đang ở trong tay anh. Tiếp theo anh phải làm gì?"
"Ăn, ăn luôn?" Triệu Cương trả lời mà còn thấy nghi ngờ chính mình, đáp án quá đơn giản, đến mức anh ta không chắc có phải như vậy không.
Nhưng Chúc Dư lại gật đầu không chút do dự: "Đúng vậy, ăn luôn."
Cậu nhìn anh ta, chậm rãi nói: "Thịt sống thì nấu chín, chín rồi thì ăn. Cũng giống chúng ta muốn thắng trận thi đấu này. Thắng được thì đánh, không thắng được thì tìm cách tránh, lên tới tuyết tuyến thì chú ý giữ ấm và hô hấp, mỗi bước đều đặt thật chắc... Cứ từng bước một mà leo lên. Không cần nghĩ ngày mai thế nào, ngày kia ra sao. Cũng đừng tự dọa mình bằng việc, nếu gặp đối thủ mạnh thì làm sao, nếu bị phản kích thì thế nào."